Hôm qua, vừa sắm thêm cái bàn làm việc. Thế đ**** nào thò tay vào ngăn kéo nhặt được tấm vé số Vietlott
Nhìn mẩu giấy đen đen đỏ đỏ, nghĩ đến thằng đệ…
Nó bảo:
- Bố em cho 600 triệu, miễn sao lấy được bằng Thạc sĩ Quốc tế. Bằng đ**** gì cũng được. Nhưng phải là “cuốc tuế” mới có ghế trong BỘ ẤY!
(Anh em nghe ra mùi gì chưa?)
Nhìn mặt nó, tôi chả biết nói gì, đành cười khì khì:
- Ừ. Hay hôm nào, anh em mua m** mấy con Vietlott! Biết đ**** đâu lại đổi đời. Chú lên giời! Anh thì ở đ**** đâu cũng thế!
Mặt nó méo xẹo, mắt rơm rớm ướt:
- Anh cứ đùa em…
À thì nó biết, tôi có đùa bao giờ đâu!
Con người đương nhiên đ**** phải con trâu – để người ta muốn dắt đi đâu thì dắt. Dắt ra đồng bảo cày thì cày, dắt vào lò mổ thì cũng đành bó chân cho thằng đồ tể giết thịt
Con người phải có Ý CHÍ, NGHỊ LỰC, NỀN TẢNG GIÁ TRỊ của nó chứ!
Thế là có rất nhiều anh em tinh-khôn nghĩ ngay ra một lối đi siêu nhanh: TRỞ NÊN LẤP LÁNH BẰNG THẦN CHÚ “HÔ BIẾN”
Nghe quen không? Hơi thở của “From Zero to Hero” - từ số 0 thành anh hùng đấy!
“From zero to hero” vốn xuất phát từ phương Tây, xuất phát từ xã hội coi trọng lí trí, đề cao chủ nghĩa cá nhân, tôn sùng chủ nghĩa anh hùng. From zero to hero - nó cổ vũ tinh thần khởi nghiệp của anh em phương Tây: Tay trắng làm nên – có ý chí làm giàu tất thắng lớn
Khi “From zero to hero” bay tới phương Đông thì nó tạo ra một biến thể:
PHÉP MÀU SẼ GIÚP BẠN THÀNH CÔNG
Nó biến thành một Giấc Mơ: Đột nhiên giàu có, đột nhiên thành thế này thế nọ mà đ**** cần phải thế nào đấy lắm… đúng không?
Bởi con người phương Đông bị tâm cảm đè nặng mà! Xã hội phương Đông – chủ nghĩa tập thể đấy – nhưng lịch sử diễn tiến của nó gắn với tranh đấu, đố kỵ đúng không? Con người sống trong xã hội đấy, vừa bị cuốn theo vòng quay của nó, vừa chán ghét, vừa sợ sệt nó!
Nên cơ bản, người phương Đông đ**** thích chủ nghĩa anh hùng đâu!
Cho dù người ta khao khát danh vọng, địa vị, tiền bạc đấy (từ lòng tham, đố kỵ mà sinh ra!) nhưng lại mong không bị dòm ngó. Người ta muốn giấu mình đ**** phải vì có khí chất của bậc Thánh nhân mà vì người ta sợ bị đố kỵ, ganh ghét!
Người ta đ**** dám khẳng định giá trị nơi mình có hay bởi vì thực ra người ta đ**** có giá trị cụ thể gì?! Và vì thế, người ta không được đánh giá cao và không thể khẳng định giá trị cụ thể nào với thằng khác!
M**, luẩn quẩn vãi cả đá*!
Thậm chí, cái tâm lí ấy còn đẻ ra một bộ phận yếm thế, thấp kém trong xã hội, chẳng dám làm gì và chẳng biết làm gì để thay đổi bản thân. Chỉ dám ngồi yên một chỗ và chờ đợi phép lạ xảy đến!
Anh em thấy giống chuyện của anh nông dân trong Cây tre trăm đốt, hay chàng Sọ Dừa trong truyện cổ tích ngày bé đã học không?
Thế nên, thế kỉ 21, thời đại 4.0 - vẫn còn nghe mấy thằng lải nhải:
- Chạy tiền vào chỗ này chỗ nọ để có việc làm ổn định
- Có một chân trong chỗ ý thì khỏi lo, lương có thể đ**** cao nhưng lậu thì vô cực
- À thì lí thuyết đấy rất đúng. Nhưng nếu làm đúng thế thì đ**** sống được em ơi. Anh không làm thế nên anh mới vận hành được doanh nghiệp thế này…
Và khi có cơ hội, lũ này sẽ truyền thông về mình thế nào anh em biết không?
Tôi vốn chỉ là con người nhỏ bé. Bằng sự thông minh, nhanh nhạy, bằng một khả năng nào đấy, khi cơ hội đến, tôi đã nắm lấy và biến m** thành Hê-rô
Đây là mô hình truyền thông kiểu Sọ Dừa đây: Anh hùng sinh ra từ Phép màu kì diệu!
Chúng nó phải làm thế để che đậy cái thực lực nơi mình:
> > > > > > Hoặc tất cả chỉ là chuyện bịa
> > > > > > Hoặc sau ánh hào quang lấp lánh kia, có bàn tay của một lực lượng nhầy nhụa, đen đúa
Anh em đừng để chúng bịt mắt!
Hãy biết rằng lũ này, đ**** có giá trị nào cố định để bám vào đâu. Chúng nó có cả rừng vấn đề đằng sau!
Còn anh em thì sao?
Có TIN vào GIÁ TRỊ?
Có DÁM SỐNG với những GIÁ TRỊ ĐÍCH THỰC?
Có dám KHẲNG ĐỊNH và BẢO VỆ nó không?
Anh em sẽ TRUYỀN THÔNG thế nào về mình đây?
Hãy lựa chọn sau khi đi hết series “Truyền thông nội bộ” này nhé!