Phương Tây định nghĩa Unique Value Effect – Hiệu Ứng Giá Trị Độc Nhất hay Hiệu Ứng Độ Nhạy Cảm về Giá là một đặc điểm vô cùng độc đáo của sản phẩm khiến người mua hàng buộc phải chấp nhận: “Ờ, tao phải mua giá đấy, chứ thằng khác đ**** giống mày, dù giá nó rẻ hơn tao cũng đ**** mua”. Hiệu Ứng Giá Trị Độc Nhất là như thế!
Nếu sản phẩm chứng minh được là: B-ố m-à-y ĐẶC BIỆT cực, b-ố m-à-y KHÁC lắm, b-ố m-à-y Đ**** BÌNH THƯỜNG, b-ố m-à-y Đ**** GIỐNG bọn ngoài kia, thì người mua sẽ không cân nhắc đến chất lượng nữa
Một chất lượng có thể là một sản phẩm, nhưng đ**** cân nhắc đến những nhân tố về giá quá thì lúc này độ co giãn về giá và hiệu ứng sản phẩm thay thế đ**** có giá trị nữa mà nó sẽ giảm độ nhạy cảm về giá và người ta có thể chấp nhận mức giá cao cho sản phẩm này
Nhưng ở phương Đông, nó đ**** đơn giản như thế. Ở phương Đông có 2 cách – 2 hệ thống định vị giá trị sản phẩm:
- Hệ thống thứ nhất là hệ thống ĐỘC DỊ LẠ - liên quan đến tính năng sản phẩm.
- Hệ thống thứ hai là hệ thống RẺ BỀN ĐẸP - liên quan đến giá trị sản phẩm.
Đây là 2 phân khúc chính của phương Đông. Còn lại đám lìu tìu ở giữa thì rồi nó sẽ chết hết thôi. Mà nó sẽ chết theo thời gian, và thằng nào đầu tư vào phân khúc ở giữa sẽ chết hết
Nói đơn giản, bán điện thoại ở phương Đông thì nói m** hẳn ra thế này: Điện thoại đắt - đắt hẳn m** nó đi, rẻ - rẻ hẳn m** nó đi; hay ti vi cũng thế, ti vi đắt – đắt hẳn, rẻ - rẻ hẳn. Cái bọn lìu tìu ở giữa, promotion bán giảm giá, clear kho, đủ các loại chính sách… vớ vẩn hết. Và tất cả những thằng ở giữa đều sẽ tiêu biến thôi. Còn lại đã rẻ thì RẺ BỀN ĐẸP, đã đắt thì ĐỘC DỊ LẠ
Vậy thì UNIQUE VALUE EFFECT theo kiểu phương Đông là cái đ**** gì?
Nó là thế này:
1. Nó phải ĐỘC. Ở phương Đông, Độc tức là một sản phẩm duy nhất đ**** tìm thấy ở đâu. Chẳng hạn kim cương pha lẫn vàng trắng hay thiên thạch hoặc sừng tê; hay một con cá là kết quả của cá sấu giao hợp với cá chép… nên thằng này là độc nhất, duy nhất luôn. Thế thì chịu rồi, đúng không? Đ**** có thằng thứ hai như thế. Đấy là về sản phẩm xuất xứ
2. Nó phải DỊ. Dị kiểu phương Đông nó đ**** phải là dị theo kiểu phương Tây, theo kiểu different – khác biệt bình thường đâu. Dị ở phương Đông phải là DỊ DẠNG luôn
Ví dụ cái kéo cắt tóc thì ai cũng biết hình dáng rồi. Ở phương Đông, cái kéo có hình dáng chỉ là 2 thanh dài rồi lưỡi kéo sắc bén, cắt lại thì đấy là bình thường. Hoặc là bán m** luôn RẺ BỀN ĐẸP, còn muốn bán cái kéo giá đắt thì phải Dị. Cũng có thể kéo đắt thuộc phân khúc cao cấp thì thôi đ**** nói nhưng mà muốn bán một cái Dị thì lưỡi kéo phải cong, thân kéo phải sắc bén và lúc cắt nó ngọt một cách dị thường, nó phát ra một tiếng gì đấy rất khác thường. Tóm lại, nó phải dị dạng, hình ảnh phải biến dạng hẳn đi
Hay như đôi giày phải đ**** giống với khuôn giày bình thường, mà đế nó ngoằn nghoèo hơn, nó phát ra ánh sáng thì người ta sẽ chấp nhận giá khác. Hoặc một đôi giày chơi được nhạc chính là thứ dị dạng
3. Nó phải LẠ. Lạ ở đây đ**** phải Lạ về hình thức, cũng đ**** phải lạ là khác thường về bao bì hay cái gì, mà Lạ ở đây là Lạ về cách dùng
Chẳng hạn ai cũng biết dùng kem đánh răng là bôi ra bàn chải rồi đưa lên răng mà đánh. Nhưng cách dùng Lạ là: Xịt kem đánh răng vào miệng, cho nước vào miệng xúc một lúc, phùi bọt trắng xóa rồi nhổ ra như vừa đánh răng xong. Đó là cách rất lạ, đúng chưa?
Hay đôi giày bình thường thì phải xỏ chân vào rồi buộc dây lại, còn đôi giày Lạ mở m** luôn ra ở giữa, chỉ việc đặt chân vào, đập mạnh một cái thì mấy cái dây tự động xoắn lại với nhau. Cách đi giày rất lạ, ok?
Tóm váy lại, ở phương Đông chỉ có 3 tư duy về UNIQUE VALUE EFFECT thôi, đấy là:
+ ĐỘC: Một cái gì duy nhất đ**** giống ai, đ**** thằng nào trùng với nó được, đ**** trùng mẫu mã, chủng loại sản phẩm luôn. Một thứ trên đời độc nhất bà nó luôn
+ DỊ: Hình dáng sản phẩm phải rất dị dạng
+ LẠ: Cách dùng sản phẩm phải rất khác biệt, đ**** giống thằng nào, đ**** dùng cách mà người ta quen dùng. Cái đấy mới định vị nên cách dùng của phương Đông
Bây giờ ở Việt Nam, mọi người cứ nói Unique mãi
UNIQUE, UNIQUE … UNIQUE LÀ CÁI Đ**** GÌ?
Suốt ngày bịa ra Unique: Bởi vì đây là sản phẩm tốt nhất, đây là thế này thế kia, đây là duy nhất… Ở Việt Nam mấy cái duy nhất, tốt nhất nó bình thường thôi. Người Việt Nam sẽ search thông tin, người ta sẽ tìm theo uy tín, người ta sẽ tìm theo thói quen và tất nhiên là ĐỘC DỊ LẠ với RẺ BỀN ĐẸP sẽ được đánh giá rất cao
Dân Việt, đặc biệt là yếu tố ĐỘC DỊ LẠ, họ rất quan trọng. Tính dân Việt hoặc là ăn chắc mặc bền, hoặc là thích thử những thứ gì rất tởm, một cái gì phải rất đặc biệt
Còn tất nhiên, trong câu chuyện thương hiệu ở đẳng cấp thế giới, nó tạo ra những phân khúc đắt hẳn, hay nó tạo nên những đặc quyền về giới giàu thì nó vẫn tồn tại đấy nhưng nó đ**** tồn tại lâu được nếu nó không đảm bảo tiêu chí ĐỘC DỊ LẠ
Mua một cái iPhone bọc bằng một vỏ thật Độc như một cái vỏ bằng kim cương, nó có giá trị hẳn lên và cái iPhone đấy cũng sẽ khác hẳn. Hay bọc iPhone bằng một cái vỏ hầm hố hoặc mua về nhét trong một cục pin to đùng… đấy là những thứ mà người phương Đông ưa thích
UNIQUE VALUE EFFECT kiểu phương Đông là thế đấy
Ai muốn nhận CONTENT Độc Dị Lạ vãi nồi thì Chấm (.) một cái nhé
------------------------------------
Đây là một phần trong Series "Sale và Giá" của Marketing for Loser
Đọc tiếp phần 1 tại đây: http://bit.ly/M4L-SalenPrice1
------------------------------------
#marketingforloser.
#series_salenprice-2