Từ trước đến nay thằng Sale và thằng Marketing có cùng chung công thức 4P. Từ bà bán xôi hay đến anh bơm xe, cho đến thằng Marketing đỉnh cao, nói đi nói lại 4P là: Product (Sản phẩm), Price (Giá cả), Place (Phân phối) và Promotion (Xúc tiến thương mại, hay đơn giản chúng ta hay hiểu là khuyến mại , đa phần nó là khuyến mãi ấy mà)
1. Product (Sản phẩm) và Price (Giá)
Một bà bán xôi cũng phải cân nhắc xem là mình bán xôi gì, đứa nào thích xôi lạc, đứa nào thích xôi đỗ, đứa nào thích xôi cúng, đúng không? Xong rồi Price – giá cả, tức là bán giá nào cho hợp lí. M* bán gói xôi ăn đ**** no, bán m** 40 nghìn, thế thì đứa đ**** nào mua? Phá sản sớm! Sập tiệm!
2. Place (Phân phối) và Promotion (Khuyến mại/Xúc tiến thương mại)
Bán xôi thì phải tìm chỗ nào ngồi, chỗ nào tươm tất. Chứ đ**** ai bán xôi ngồi thọt m** sau một cái hố? Không thế được! Phải ngồi ra gần đường một tí, ngồi chỗ nào dễ thấy một tí, chọn chỗ nào cho người ta ngồi ăn xôi được tại chỗ, và phải có chính sách khuyến mại dành cho các đối tượng khách hàng khác nhau
Chẳng hạn, khách hàng thân quen, sáng khuyến mại nó thêm m** cho nó một thìa xôi, hoặc giảm cho nó 1-2 nghìn hay thỉnh thoảng không lấy tiền xôi của nó hôm đấy. Tất cả những cái đấy tạo nên quan hệ rất đặc biệt
Thằng Sale nó phải biết hết những điều này đúng không? Và thằng Marketing nó biết ở một góc độ khác
Thế nhưng mà thằng đ**** nào cũng 4P, kể cả nhiều hơn 4P, mô hình marketing mix cũng thế thôi! Đều như nhau cả! Thằng Sale cũng phải biết tất cả những chuyện đấy
Cho nên là khi nhắc đến các yếu tố của marketing - tiếp thị, của việc đem một sản phẩm đến tay người dùng, thì thằng Sale với thằng Marketing, về căn bản về xuất phát điểm là như nhau hết, đ**** có gì phân biệt
Thằng Marketing không thể tự vỗ ngực nó nói là tự nó làm thay việc của thằng Sale được cho dù việc của nó thực ra là trá hình của thằng Sale, đúng không? Cho nên một thằng Sale giỏi phải biết làm marketing. Đ**** còn cách nào khác
Thế nhưng ở đây chúng ta nói ở một khía cạnh khác, một khía cạnh quan trọng hơn: Vậy thì làm sao để phân biệt một thằng Sale thứ cấp như một bà bán xôi ở đầu ngõ, với một thằng Sale đỉnh cao, một thằng Sale kinh doanh online và thống trị được tâm lí khách hàng
Tại sao lại nói thế?
Là bởi vì thế này, một thằng Sale đỉnh cao nó chiếm được, nó giữ được và nó hiểu được những động lực mua hàng của khách hàng. Sự thấu hiểu này càng sâu thì giá trị, mối quan hệ khách hàng của nó càng cao. Và nó càng thể hiện được tầm vóc của thằng Sale
Nên mệnh đề mà chúng ta thường nói đi nói lại: Trong thời hiện đại, giao tiếp chính là giao dịch, và ngược lại, giao dịch chính là giao tiếp. Hai cái này đ**** có sự phân biệt nữa. Sự thấu hiểu càng sâu, càng giúp cho mối giao tiếp càng trở nên sâu sắc, mạnh mẽ. Và ngược lại, càng thấu hiểu được vấn đề sâu, cốt lõi của khách hàng, thì thằng Sale càng chiếm được khách hàng, nó càng chiếm được, ngự trị được tâm trí khách hàng
Vì bình thường trong mô hình cũ, mô hình Positioning - Mô hình định vị thương hiệu, cuộc chiến giành tâm trí khách hàng là gì? Là cuộc chiến đem sản phẩm đến đặt vào trong tâm trí khách hàng
Nhưng trong thời đại mới thì sao? Cuộc chiến này không nằm ở chỗ sản phẩm chiếm được tâm trí khách hàng, mà nằm ở chỗ thằng phân phối, nó nằm ở chỗ là một cái thương hiệu nó trực tiếp chiếm được tâm trí khách hàng, chứ không còn là sản phẩm. Muốn thế, nó phải thấu hiểu một thứ nó gọi là END-BENEFIT của khách hàng - Lợi ích tối cùng mà khách hàng hướng đến. Nếu một thằng Sale bình thường cũng 4P, một thằng Marketing bình thường cũng 4P thì nó không thực sự nghĩ ra được, vì đây là lợi ích tối cùng cơ
Chứ còn bình thường chúng ta viết một bài content chúng ta biết rồi, mô hình Feature, Benefit, Advance - những cái đấy chỉ đơn giản là cố gắng nghĩ, cố gắng hiểu ra, cố gắng bịa ra và cố gắng tạo ra một cái lợi ích liên quan đến khách hàng. Nhưng cái END-BENEFIT là một cái gì đấy thực tại của khách hàng, một cái gì đấy đưa đẩy khách hàng đến với chúng ta, một nhân tố thuộc chính trong hoạt động thực tế của đời sống khách hàng, một mục đích có thật ở trong khách hàng mà đẩy khách hàng đến với chúng ta
Chúng ta hiểu được điều này thì chúng ta thực sự là một tay Sale bậc thầy. Còn chúng ta không hiểu điều này, chỉ đơn giản là chúng ta đang bán trà đá, bán xôi ở đầu ngõ, hay có một cửa hàng hoặc một công ti để bán sản phẩm có vẻ cao cấp hơn, không có gì khác
Nó cũng giống như trong một quan hệ, khi chúng ta hiểu được nỗi đau, sự tổn thương, tâm lí hoặc tính cách, hoặc những vấn đề của những người đối diện trước mặt trong một cái liếc mắt, những gì họ mang chất chứa trong lòng, trước mặt chúng ta; thì chỉ cần nói vài câu, vài ý thôi, thì tâm trí của họ, sự chia sẻ của họ dành cho chúng ta không có gì phải nói, nó cực kì sâu sắc. Lập tức chúng ta có được mối quan hệ khi chúng ta thật sự thấu hiểu, đúng không? Chỉ cần thêm một chút kĩ năng giao tiếp để đưa mối quan hệ này thành một trạng thái mới. Điều đấy phụ thuộc vào kĩ năng giao tiếp thôi. Còn nó phụ thuộc vào sự nhạy cảm trong giao tiếp
Quan hệ giao dịch nó cũng như thế. Thằng Sale phải nhạy cảm, hiểu được mục đích cuối cùng, hiểu được cái END-BENEFIT của người đang tìm đến mình, đúng không?
Ví dụ đơn giản thế này, một người mua một món hàng để tặng cho người yêu của anh ta, thì mục tiêu của anh ta không phải món hàng đấy. Anh ta mua bông hồng không phải để ngắm mà để tặng cho người khác
Bình thường, chúng ta bán một bông hồng thế nào? Về lí thuyết mà nói, chúng ta chỉ quan tâm đến việc người nào cần bông hồng đấy và người ta cần loại bông hồng nào, chúng ta có thể chiết khấu cho họ hay không và chúng ta có thể ngồi ở đâu để họ có thể thấy chúng ta bán hàng
Marketing cũng thế, chúng ta phải tạo ra một sản phẩm hấp dẫn người ta, tạo ra một giá cả sao cho dễ tiếp cận và dễ quảng bá, chúng ta phải ở một nơi có nhiều traffic, nhiều người qua lại và chúng ta phải có những chiến lược khôn ngoan, những chiến dịch khôn ngoan về giá, về xúc tiến thương mại, về PR sao cho người ta biết đến sản phẩm và người ta thích thú sản phẩm
Thế nhưng, chúng ta chỉ cốt làm sao cho bông hoa hồng dễ nhìn thấy và với một cái giá dễ chịu, và một bông hoa hồng đặc sắc hơn làm sao để người ta thích mua bông hoa hồng đấy, thế thì chúng ta hoàn toàn không hiểu được
Thực ra mà nói chúng ta biết nhưng chúng ta không đặt ra vấn đề: Thằng khách hàng nó đến mua bông hồng không phải cho nó, bởi cái END-BENEFIT không phải là chính bản thân nó
Hay lấy ví dụ đơn giản hơn, khi có một cặp đôi vào một nhà hàng, chúng nó có thể rất thích lãng mạn vì chúng nó chuẩn bị cầu hôn, hoặc cũng có thể chúng nó đang làm lành, hay cũng có thể ngày cưới, chúng nó kỉ niệm, hoặc thỉnh thoảng vợ chồng lên cơn lãng mạn tìm ra một nơi làm hồng thanh xuân….
Sau khi chúng nó ăn xong, thì cái việc mà một thằng Sale khôn ngoan nó làm là gì? Là nó tặng một món quà kỉ niệm tình yêu đấy, có thể là một chiếc bánh ngọt, một lời chúc mừng, một bản nhạc. Chứ đ**** ai, m** trong cái khoảnh khắc ý lại đưa ra coupon giảm giá - lần sau anh chị đến sẽ được giảm giá như này, như này …. M**, đ**** thằng nào cần đến mấy thứ đấy, nó vứt m** đi. Nhìn rất buồn cười! Đấy là điểm khác biệt giữa các thằng Sale luôn
Đấy, việc thấu hiểu – END-BENEFIT cực kì quan trọng, đúng không?
Vậy thì thế nào là lợi ích tối cùng của khách hàng?
Lợi ích tối cùng của khách hàng tức là cái mục đích thật, cái mục đích sâu thẳm, cái mục đích mà nó buộc khách hàng phải mua sản phẩm đấy chứ không phải sản phẩm khác, phải mua cái đấy chứ không phải cái khác; và nó chính là lợi ích
Có 2 loại lợi ích người ta rất là dễ nhầm nhé:
- Lợi ích cuối cùng mà sản phẩm đem lại cho khách hàng
- Lợi ích tối cùng mà khách hàng cần có hoặc muốn có ở sản phẩm
END-BENEFIT rất nhấn mạnh đến đến mục đích thật, mục đích sau cùng, mục đích nhất định khách hàng phải có ở sản phẩm
Nếu như khách hàng chỉ muốn no thôi, thì mục đích cuối cùng của sản phẩm phải là no. Nếu thế, khi chúng ta bán một thứ gì đấy ngon cho khách hàng thì khách hàng không để tâm, khách hàng cần thứ ăn no, chắc bụng, dễ nuốt, thế thôi. Cho nên LỢI ÍCH CUỐI CÙNG là no khác với LỢI ÍCH TỐI CÙNG là ngon và phải phân biệt được điều này
Thường, một người bán hàng rất dở hơi, rất tầm thường, nó làm sao cố gắng ngon nhất có thể, no nhất có thể hoặc làm sao để vừa miệng khách hàng nhất có thể. Điều đó không đúng! Phải xác định đúng mục tiêu của khách hàng đến cơ!
Trong một câu nói, một ánh mắt, trong việc khách hàng bán, luôn luôn nhớ có một thằng đến đây nó luôn muốn ăn cơm thật nhiều để no và có những thằng đến ăn muốn thưởng thức những vị lạ hơn. Thế thì 2-3 lần khách đến ăn, phải nắm được m** cái END-BENEFIT của khách hàng
Tóm lại, END-BENEFIT - LỢI ÍCH TỐI CÙNG là lợi ích mà khách hàng muốn có nhất ở sản phẩm, nói đơn giản là thế và tác động của END-BENEFIT rất lớn
Một sản phẩm thì nó thường có rất nhiều giá trị, nó có thể giá trị đáp ứng nhất thời,nhưng nó có thể là một giá trị tinh thần, nó có thể là một giá trị tâm lí, nó có thể là một giá trị nào đấy liên quan đến một trạng thái đã buộc khách hàng dẫn đến mua hàng, vì mua hàng là một hành vi nó rất kì quặc và là một hành vi nó rất khó hiểu, một hành vi nó thách thức tất cả các lí thuyết tâm lí học nữa đúng không?
Trông nó rất bình thường mà cách tốt nhất để tránh phải hiểu được hành vi này là người ta thường nói đến nhu cầu. Nhưng cái nhu cầu nó không cao bằng lợi ích, càng về sau người ta càng thấy là cần phải nhấn mạnh vào lợi ích của hàng hóa thì mới có thể hấp dẫn khách hàng đến với món hàng đấy ở trong, nhất là trong thời đại cạnh tranh, và khi nói đến lợi ích thì phải nói đến giá trị
Quay trở lại với mọi người là một món hàng thì mang đến rất nhiều giá trị. Và trong cái cách bán hàng của chúng ta liên quan đến benefit ở đây thì một thằng Sale giỏi, một thằng Sale bậc thầy ý, là nó biết là phải focus, phải tập trung, phải chĩa cái hướng mũi nhọn của sản phẩm của khách hàng là hướng giá trị, tức là hướng nhận được giá trị chứ không phải là hướng giá cả. Focus vào cái value chứ không vào cái price. Cho nên, khi phát hiện được END-BENEFIT, cái lợi ích tối cùng ý thì tức là nó phát hiện ra cái động lực mà nó có thể đẩy giá lên rất là cao
Hãy nói sâu hơn về cấu phần của END-BENEFIT - LỢI ÍCH TỐI CÙNG
^^^^^^^^^ Thứ nhất, cái LỢI ÍCH CUỐI CÙNG xuất phát từ NHU CẦU PHÁI SINH - đ**** biết cái này thì cũng đ**** thành bậc thầy bán hàng được
Cái Derived Demand, thành phần thứ nhất của END-BENEFIT - LỢI ÍCH TỐI CÙNG, người ta gọi là nhu cầu thứ phát, hay là nhu cầu phái sinh. Và nó thực ra là gì?
Để đáp ứng một nhu cầu rất đang thôi thúc khách hàng, thì khách hàng chọn một loạt các sản phẩm. Để thực hiện một mục đích cao nhất của mình, thì khách hàng mua một sản phẩm, mua một số sản phẩm
Nó giống thế này, đang đói, đi chợ mua đồ ăn, đ**** ai mua mỗi gói mì tôm. Thường là người ta mua mì tôm, xong người ta mua thêm hành, hay là mua thêm một ít thịt, và thường trong đấy sẽ có một thứ mà người ta đề cao nhất: Muốn ăn thêm thịt, hay muốn ăn thêm mì tôm, hay muốn thêm hành. Tức là trong một cái nhu cầu chung là ăn, thì nhu cầu phái sinh nào được đề cao nhất, thường đấy chính là END-BENEFIT, nó là lợi ích tối cùng
Hay như đơn giản một thằng, mua một điện thoại, thì rõ ràng nó cần một cái điện thoại rồi đúng không? Nhưng nhu cầu phái sinh của nó nhiều khi là chơi điện tử. Nhu cầu phái sinh là điện thoại phải xịn, thì mình bán cho nó một điện thoại mới giá đắt, không bằng mình bán nó một điện thoại cũ nhưng lại là hàng xịn. Thì cái bọn mua điện thoại xịn để cảm giác vui vẻ, để nó cảm giác nó sướng, để nó cảm giác tin tưởng sản phẩm mạnh, để nó cảm giác là không lỗi thời, nó cảm giác đang hưởng thụ một sản phẩm giá trị cao với mức giá thấp
Đấy là những nhu cầu phái sinh của nó, và mình phải bán cho nó điện thoại mới 99% thì nó mua. Nói là mới 99%, thực ra thì hàng hơi xước xát nó cũng mua. Miễn là giá tương đối mềm một chút nhưng lại là cái hàng cao cấp, hàng của một thương hiệu điện thoại nổi tiếng nào đấy
M**, nói thế thôi, nhu cầu phái sinh này là khó nhìn ra, nhưng anh em phải nhìn ra được
Ví dụ một thằng đến mua một cái nhẫn, thì nhu cầu phái sinh của nó là gì? Chẳng hạn, nó đến mua một cái nhẫn, mình sẽ thấy ngay những người nhạy cảm, họ sẽ không dừng lại chuyện bán nhẫn. Để có thể Upsell được, họ phải nhìn ra được điểm mấu chốt: Thằng này nó đeo cái nhẫn là bởi vì tính cách của nó thế đ**** nào đấy
Thường là nó muốn thêm đồ trang sức để thể hiện thôi thì cái nhẫn thực ra nhập 30k, nhưng bán m** lên khoảng 500k
Bọn trẻ con mua cái nhẫn Bát Nhã làm đ**** gì? Nó mua để phô trương vậy thì mình bán thêm một cái mặt vòng thật là phô trương, thậm chí mình khuyến khích nó là: “Đây này, cái nhẫn Bát Nhã này giá khoảng 400k, nhưng có một cái nhẫn đầu lâu làm vô cùng tinh xảo và sáng mà anh em mua thì giá của nó sẽ là chỉ khoảng đắt hơn một tí thôi, đắt hơn 50k thôi, thế nhưng nó sẽ thể hiện được rất oai phong, rất nam tính”
Hay có những người mua nhẫn Bát Nhã vì nhu cầu tôn giáo, thì mình có thể bán luôn cho họ một cái vòng chú Đại Bi, một cái vòng Om Ma Ni Pad Me Hum gì đấy. Bởi vì mình phát hiện ra cái nhu cầu phái sinh thật của thằng này rồi, “Mày mua cái vòng này không phải vì cái vòng này, mày mua cái nhẫn Bát Nhã không phải vì kinh Bát Nhã.” Mày mua một cái gì đấy vì thực ra một nhu cầu khác, vì một nhu cầu không phải vì bản thân những tính năng của sản phẩm, mà vì những tính năng sản phẩm nó đại diện cho một nhu cầu cốt yếu nào đấy. Thì mình có thể nhân đấy mình bán sản phẩm giá cao hơn nó chịu
Bởi vì thế này, khi đã nhằm vào đúng nhu cầu phái sinh, nhu cầu thật, nhu cầu động lực, END-BENEFIT, thì càng đúng END-BENEFIT của nó, nó càng không quan tâm được về giá. Tức là thế này, nó có một cái dải, ở đây phải giải thích một chút. Có một cái dải từ nhu cầu của chúng ta được đáp ứng. Từ chỗ đáp ứng nhu cầu theo kiểu đáp ứng mang tính chất cơ bản, cho đến đáp ứng nhu cầu mang tính chất thỏa mãn và hài lòng. Càng thỏa mãn và hài lòng được nó bao nhiêu, càng đáp ứng được END-BENEFIT bao nhiêu, thì nó càng chịu chi bấy nhiêu
Nó đơn giản như là cái thằng mua nhẫn cho oai, nó nhìn lướt ấy, một bảng nhẫn bán ngay ngoài cổng trường. Thế là nó chọn ngay cái nhẫn hầm hố nhất. Khi nó chọn nhẫn hầm hố, thằng Sale biết ngay mày mua nhẫn để khoe mẽ, bố bán cho mày cái khoe mẽ hơn, đắt hơn một chút, thực ra cái nhẫn khoe mẽ hơn có khi còn rẻ hơn, thế nhưng mà mình lúc đấy bảo nó đắt hơn một chút, cố thêm 5 chục nghìn thôi, cũng bỏ ra. Ok, chặc lưỡi. Đi vay thêm, đắp vào lấy. Nếu nó không mua hôm nay, nó mua ngày mai. Bởi vì chúng ta vừa giới thiệu nó đúng với cả cái END-BENEFIT của nó. Chứ còn nó mua cái nhẫn, nó không đơn thuần chỉ là mua một cái thứ để đeo vào tay, để bảo vệ. Nó không đơn thuần mua một cái bằng sắt, nó không phải bằng sắt hay bằng vàng đơn giản nữa mà nó muốn khoe
Thì mọi người phải thấy được, một thằng Sale, nó phải thấy được cái nhu cầu phái sinh đấy, cái mục đích thật sự, cái động lực thật sự mà khiến cho thằng đấy mua nhẫn, chứ không mua mì tôm. Cái đấy rất cần phải chú trọng
^^^^^^^^^ Thứ hai, sức mạnh kinh khủng của END-BENEFIT – LỢI ÍCH TỐI CÙNG là gì? Ấy là GIÁ đ**** phải vấn đề khi khách hàng bị gãi vào đúng chỗ
Lợi ích phái sinh quan trọng nhất, nhu cầu phái sinh quan trọng nhất. Từ nhu cầu ăn biến thành nhu cầu no thì cái no là phái sinh, cái ngon là phái sinh hoặc ăn cho vừa miệng thì cái vừa miệng là phái sinh. Lúc đi ăn, dùng loại mắm ngon nhất thì nước mắm ấy là phái sinh của bữa ăn. Vậy thì giá nước mắm này đẩy cao lên, khách hàng cũng chịu
Thế nhưng có một cái thứ hai tạo nên END-BENEFIT, đó là EFFECT
Nhưng EFFECT là cái đ**** gì?
EFFECT được phát biểu thế này
Lợi ích tối cùng càng cao thì người mua càng tập trung vào phần trăm trong tổng chi phí để đạt được lợi ích đấy, chứ không phải là giá tiền. Tao sẵn sàng bỏ ra 10 triệu để mua một cái nhẫn kim cương vì tôi thích nhẫn kim cương, kể cả kim cương nhân tạo. Nhưng tao đ**** cần nhẫn ấy phải là nhẫn bạch kim, lượng bạch kim chiếm 5 triệu tôi đ**** ok
Tức là trong một mức chi - expenditure cho một món hàng thì lợi ích mà người ta đã có hoặc chúng ta đã tập trung hoặc họ có một động lực END-BENEFIT, một động lực phái sinh hoặc cái Derived demand (Nhu cầu phái sinh - nhu cầu thứ phát) nó rõ ràng rồi thì người ta chỉ tập trung vào xem phải mất bao nhiêu phần trăm cho chi phí để có thể lấy được END-BENEFIT đấy. Chỉ cần nó không quá cao, không vượt mức expenditure - chi phí cho sản phẩm thì người ta dễ dàng chấp nhận.
Tức là gì?
Người ta chỉ nhìn vào phần trăm phải chi trong tổng chi để đạt được lợi ích đấy chứ người ta không nhìn vào giá cả
Chẳng hạn 90% số tiền chi cho việc ăn lại nhằm vào một món canh thì người ta cũng sẵn sàng. Giả dụ hôm đấy người ta định chi 2 triệu cho một bữa ăn, trong đấy có một món ăn người ta thích nhất, mê nhất vị đấy thì người ta sẵn sàng trong 2 triệu đấy chi m** triệu rưỡi cho món ăn đấy. Tức là người ta chỉ nhìn vào phần trăm của giá cả phải trả cho nó thôi chứ người ta không nhìn vào bản thân giá cả đấy. Hôm đấy đến người ta nhất thiết ăn món đấy
Tất nhiên còn một ứng dụng B2B mà chúng ta mới chỉ nói ở góc độ B2C, thế nhưng nó rất quan trọng
Và chúng ta phát hiện ra END-BENEFIT - LỢI ÍCH TỐI CÙNG gồm 2 cấu phần:
….Nhu cầu phái sinh hay nhu cầu thứ phát của sản phẩm - một mục đích tối cùng mà người mua muốn có ở sản phẩm
…. Xem được hiệu ứng của nó ở chỗ điều chỉnh phần trăm trong khoản chi của người mua, làm sao cho người mua chấp nhận được một giá rất cao mà chúng ta đưa ra
Và sau cùng, anh em chớ nhầm lẫn LỢI ÍCH TỐI CÙNG với SỞ THÍCH
Sở thích là một xu hướng lâu bền. Trong khi lợi ích tối hậu của một khách hàng lẻ lại mang tính thời điểm, nhất thời. Và vì nó nhất thời nên nó vô cùng mạnh mẽ và thôi đẩy người ta dám bỏ tiền ra để thực hiện việc mua hàng bằng được
Chỗ vô cùng tinh tế của thằng Sale là nắm bắt cái khoảnh khắc mua hàng đó
Ai muốn nhận mẫu content thì Chấm (.) một phát nhé
------------------------------------
Đây là một phần trong Series "Sale và Giá" của Marketing for Loser
Đọc tiếp phần 6 tại đây: http://bit.ly/M4L-SalenPrice6
------------------------------------
#marketingforloser
#series_salenprice-7