Bán hàng, chạy ads, chiến dịch này nọ, lao tâm khổ tứ, suốt ngày tool tiếc, những vẫn cứ thấy có gì chướng chướng trong tim
Nhiều lúc mất phương hướng, ngồi uống trà đá nhìn ra đường cả tiếng đồng hồ, vẫn chưa hiểu mình đang nhìn gì nghĩ gì. Hình như trong một khoảnh khắc mình vừa thấy được lối đi cho nhân loại
Vừa thấy được tương lai của chính mình
Rồi vụt tắt khi uống xong cốc trà đá. Hóa ra mình chỉ còn một tờ 2000Đ, cốc trà đá giá 3000Đ. Mình và bà bán trà nhìn nhau. Trong đáy sâu, một thằng Marketer và một mụ Sale đã thấy được cuộc chiến nghìn năm sắp tái diễn
Cả hai trầm trọng, không ai cười nổi. Cốc trà đá đó đúng là duyên nợ
Mình đặt cốc trà đá xuống, chạy như thể phía trước là sinh lộ
Chạy băng qua một cái xe bus và ngã vào một cô gái chân dài xinh đẹp
Cả hai nhìn nhau như thể duyên kiếp. Một khắc thôi. Trước khi thằng người yêu nó xách mình lên và hỏi mày cố tình hay vô ý
Mình bảo nó:
"Tao là Marketer…"
Nó bật khóc, đưa cho mình một ít tiền, bảo:
"Về quê đi, đừng bon chen chốn này, khổ lắm. Ngay cả có người yêu chân dài, đi BMW như tao, vẫn khổ lắm. Xế hộp và gái đẹp cũng chỉ là để làm thương hiệu cá nhân, chứ tao không có gì…"
- Ủa, tao thấy mày có tất tật đấy chứ?
- Tao ấy mà, đến ước mơ cho mình cũng không có
Mình với nó ôm nhau khóc, kệ con bé chân dài da trắng kia ngúng nguẩy giận hờn
Yeah, anh em đã tìm ra nhau giữa chốn thị thành cay nghiệt
Bất kể thế nào, dù nghèo đến 3000Đ không có, hay dù có đến cả xế hộp gái xinh, vẫn cần làm THƯƠNG HIỆU CÁ NHÂN
Vì đây là cuộc đời, đừng biến mất trong đau khổ
Đừng vùi mình trong cô độc vò võ
Tặng anh em các nội dung cốt lõi của THƯƠNG HIỆU CÁ NHÂN