1.
Khoảng 5000 năm trước, những phụ nữ ở vùng Trung Đông ngày nay đã tạo ra/sử dụng một đồ vật đặc biệt. Nó rất độc hại: nó được làm từ chì, và ta có thể chắc chắn rằng lịch sử của loài người hiện nay đều biết rằng con người chưa bao giờ tiến hóa để chống lại hoặc hòa hợp với chì, một lượng chì tương tác trực tiếp với người tiếp xúc nó có thể gây ra những kết cuộc đáng buồn
Điều đặc biệt là không những tạo ra một thứ độc hại đến thế, họ còn cho những bộ phận rất dễ tổn thương trên mặt tiếp xúc với vật này: ngay dưới mắt và gần miệng, nghĩa là gần với các tuyến dịch có khả năng đưa chất độc vào thân người
Bạn đoán ra rồi đó. Nếu chưa thì: Đó là son môi
Năm 1000 TCN, ở Hy Lạp son môi được gái mại dâm dùng, thật dễ dàng để phân biệt gái mại dâm với con nhà lành
Nhưng 300 năm sau, cũng tại Hy Lạp, phụ nữ mặc kệ cái tiếng nhà lành, chẳng ngại nhúng mình vào đời: họ cũng tô son, thậm chí còn nghĩ ra đủ cách kì dị để làm ra son môi
Đã nói đến thế, bạn có thể lập tức tưởng tượng ra những người Ai Cập đánh mắt đánh môi. Cái quái gì xảy ra ở thời cổ đại thế nhỉ?
Bạn cũng có thể tự hỏi một điều này nữa: nếu đúng là son môi quan trọng thế, sao con người không tiến hóa theo lối phát triển màu tươi ở môi? Mùi thân thể nữa. Mùi miệng. Màu da nữa. Tóc. Mắt…
À đấy đúng rồi, sao chúng ta không tiến hóa hẳn theo hướng các ngôi sao Hàn Quốc hoặc Mỹ, những mẫu hình tươi đẹp và hấp dẫn nhỉ? Cái quái gì đã giúp các chủng gen thấp lùn lệch gù, cao to đen hôi còn tồn tại đến ngày nay và có vẻ đang hãm hại những người như tôi?
Tất cả vẻ ngoài của chúng ta, "vẻ ngoài" nhằm vào "trong mắt" người khác ấy, vậy là đã có thể ám ảnh con người từ 5000 năm trước
Tôi đánh cược rằng mọi dân tộc đều có triết lý làm đẹp riêng của mình, chuyện này không cần nghiên cứu và bằng chứng gì cả đâu. Áp lực hơn 5000 năm của nhân loại giờ này đang ngày một đè nặng lên chúng ta, và có vẻ nặng đến mức chúng ta bắt đầu yêu thích nó hơn là chán ghét nó
Thỏa mãn cái nhìn của người khác có vẻ là việc vô tư nhất mà nhân loại hướng đến
Nhà thiết kế thời trang thậm chí đã trở thành anh hùng quốc gia, ở hẳn một quốc gia văn minh bậc nhất nhân loại, và thành một biểu tượng của đạo lý
Nếu bạn chưa tin, thì nên biết đến Yves Saint Laurent (1936-2008). Từ năm 1985 đến năm 2001, ông lần lượt nhận Bắc đẩu Bội tinh hạng 5, rồi hạng 4, rồi hạng 3. Ông đã giã từ sự nghiệp thiết kế vào năm 2002 vì ghê tởm một thế giới nghệ thuật (thiết kế thời trang, hic) bị thương mại hóa (như thể những gì ông làm ra không phải để bán). Khi ông mất đi, Tổng thống Sarkozy thậm chí đã ngợi ca thiên tài của ông
Chuyện ăn mặc và vẻ ngoài là chuyện xưa như trái đất: ngay đến thực vật cũng biết quần áo và sự tỏ vẻ từ màu sắc đến mùi hương là quan trọng, đến nỗi ta còn có thể e dè khẳng định rằng sự tiến triển các hợp chất hữu cơ của giới tự nhiên hẳn là có nguồn gốc nào đó từ sự phát triển vẻ ngoài, nhằm tôn lên các biểu hiện để thu hút sự phối kết lan truyền nòi giống cũng như đe dọa kẻ thù
Tôi không có ý phát triển một thuyết mác xít về xã hội hoặc sinh học tiến hóa đâu, tôi chỉ đang cố nói rằng: chúng ta khổ sở thật. Nếu nhìn lại những mẫu, mốt thời trang từ năm 90 trở lại đây thôi, ta đã thấy một thế giới lòe loẹt kiểu cách lắm rồi
2.
Tuy vậy, điều quan trọng ít ai biết đến rằng: động lực chính của thời trang chính là không gian kín
Đa phần những mẫu thời trang chính là được tạo ra để người ta phô trương trong một không gian khép kín, ít nhất bằng chứng là những dân tộc du mục hoặc sống trên thảo nguyên thường có những cảm hứng thời trang ít lòe loẹt, chẳng phức tạp lắm, thậm chí là xấu, thô và thực dụng
Trong một căn phòng kín, ánh sáng có xu hướng bám dính vào các vật thể bắt sáng, thường là các màu rực rỡ, bóng bẩy, trắng sáng
Nếu đầu óc tinh nhanh của bạn nghĩ ra màu đen, thì xin thưa: cả màu đen và trắng đều luôn khó nhìn và đều buộc mắt phải hoạt động nhiều hơn bình thường. Mọi màu sắc bắt mắt đều rực rỡ, lòe loẹt, tệ thế đó
Còn nếu bạn nghĩ rằng khi ở ngoài trời cũng vậy, thì có một chút nhầm lẫn đó: mọi màu sắc sặc sỡ ở một không gian mở đều giống một đối tượng bị chê bai, gièm pha, một con mồi hoặc một thứ độc hại hơn. Bạn không để ý thấy à, anh chàng mặc áo da cam trong phòng rất dễ thương, ra ngoài trời trông vừa chói vừa đần
May mắn thay, nhờ thế nếu bạn thật sự muốn trốn khỏi những ánh nhìn trong một căn phòng kín, thì việc bạn cần làm đơn giản là chọn màu đen, hoặc gần đen
Ngay cả khi bạn quá xinh đẹp (cũng như tưởng mình xinh đẹp), thì màu đen và cận đen (rất xám) cũng giúp bạn dễ thương hơn mà không bị đem làm đối tượng của những lời bình phẩm hoặc sự đố kị ngấm ngầm
Hãy nhớ kĩ thêm rằng sự đố kị tích lũy được, và bùng phát một cách rất khéo léo, nên sự sặc sỡ của bạn thường mặc định gắn liền với sự soi mói chán ghét nào đó
Là một người khép mình đã quen, tôi rất muốn tránh điều đó
Nếu màu đen vẫn chưa đủ, thì hãy dùng những đồ vật sáng loáng, rực rỡ, bắt mắt. Màu bắt mắt nhất, bạn thân mến, là màu son, thứ đến là màu vàng (gold)
Để chìm lấp, tôi vẫn cần mẫn tìm những cuốn sách có các đường kẻ đỏ, bìa đỏ, hoặc được "dát vàng" đặt lên bàn. Dĩ nhiên hãy biết cái giá của nó: kẻ dùng những công cụ sặc sỡ (trừ quần áo), thường bị coi là dễ dãi tầm thường, đó chính là vấn đề do ánh sáng, quang phổ, mắt và não gây ra, còn có thể do một lịch sử không vui vẻ của loài người tạo ra nữa, nhưng tôi chẳng tiện nói thêm ở đây làm gì
Thứ ba nữa, nếu bạn chủ động đứng cùng, nói chuyện, kết thân với những người sặc sỡ, bạn sẽ sớm trở thành nền cho họ, và đó là cách bạn biến mất khỏi sự soi mói trong một văn phòng
Nếu bạn phật ý và cho rằng chính việc kết thân đó sẽ làm bạn thành một thứ tâm điểm, thì bạn sai bét. Bạn đã bao giờ nghe nói hoặc ngắm nhìn những người bạn của các ca sĩ, ngôi sao showbiz chưa? Hiếm lắm đúng không?
Quá hiếm ấy chứ, vì họ chìm nghỉm
Cách tàng hình dễ nhất là: hòa vào ánh mặt trời và làm nền cho mặt trời
Giờ thì bạn có thể tàng hình trong chốn văn phòng rồi đó. Nếu bạn muốn thoát khỏi những áp lực làm đẹp, thời trang, giày dép, son phấn, cũng như nếu bạn muốn sống giản dị mà không gây điều tiếng về cách ăn vận của mình, thì bạn đơn giản chỉ cần mặc đồ đen, dùng các đồ vật sặc sỡ và mau chóng có một người bạn ăn mặc nổi bật trong văn phòng. Mọi người muốn nhớ đến bạn cũng không dễ dàng nữa rồi
Nếu định thoát khỏi những sức ép của thế giới văn phòng, thì chờ gì nữa, đi mua quần áo mới, sắm đồ mới và kết bạn mới đi
-------------
Mời anh em đọc tiếp tại Tư duy 2: Trốn khỏi "vẻ ngoài-trong mắt ai" - HÔM ẤY CÙNG NHÌN QUA Ổ CỬA SỔ VĂN PHÒNG CHÚNG TA ĐÃ MỈM CƯỜI - tác giả Hạo Thái: Cuốn cẩm nang tâm lí dành cho dân văn phòng, giúp anh em sống hạnh phúc với đời văn phòng mà không bị những tâm cảm tiêu cực đè – dán – đính lên cuộc đời mình