Trang chủ > Phát triển cá nhân > Nhân Viên Chuyên Nghiệp, Công Ty Và Công Việc

Nhân Viên Chuyên Nghiệp, Công Ty Và Công Việc

By: M4L-Admin    2020-02-06 09:52:36


Nhân Viên Chuyên Nghiệp, Công Ty Và Công Việc

Có một anh S nọ là trưởng bộ phận bán hàng của một tập đoàn nổi tiếng phải nhập viện làm phẫu thuật. Khi đang nằm, anh thấy y tá phải một tay cầm đèn pin một tay ghi chép vào ban đêm (để không làm ảnh hưởng đến bệnh nhân), cảnh ấy thôi thúc chàng muốn tạo ra một loại đèn pin không cần phải cầm vẫn tiện chiếu sáng cho việc của y tá

Sau hai tháng mày mò viết đề án, cuối cùng chàng cũng làm được, và tạo ra đèn pin Flexible Light, một loại đèn pin nhỏ, tiêu thụ năng lượng ít và gắn vào bút hoặc túi của người dùng, có thể điều chỉnh vị trí nhờ cái cổ đèn uốn cong được (như đèn bàn, một loại như đèn usb ngày nay)

Tiếc rằng, chàng phải ra đi ở tuổi "58", với bệnh ung thư gan và do đã lao động quá sức để chiếc đèn pin được ra đời

Ông chủ tịch tập đoàn nổi tiếng đó khi nghe chuyện ấy thì đã vô cùng xúc động và nói thế này:

"Tôi được nghe câu chuyện về cậu S trong cơn đau đớn, lo lắng vì bệnh tật mà vẫn đốt hết đốm lửa sinh mệnh đời mình để lao vào cải tiến sản phẩm, và xem những dòng thư trình bày đề án mà giờ đây đã trở thành tuyệt bút thì thấy cảm phục tự đáy lòng mình. Tôi có cảm giác, “Sống trọn vẹn đời mình” là cách sống như của cậu S và không thể ngăn mình khỏi dòng nước mắt cảm động. Trong chúng ta không ai biết được sinh mệnh của mình đến đâu, nhưng đều có một mong ước được sống để làm những việc cần làm cho đến tận giây phút cuối. Thế nhưng, để biến mong ước đó thành hiện thực là điều không dễ. Tuổi 90 đang đến gần và tôi luôn cảm nhận được rõ điều đó. Cách sống của cậu S đã ban tặng cho tôi một sự an ủi lớn lao không dễ gì có được"

Chắc chắn bạn sẽ hạnh phúc và nỗ lực khi làm việc cho một người như thế?

Tôi đã từng nghĩ vậy. Không có ý gì khác đâu, tôi đã tận tụy đúng như vậy

Nếu bạn quan tâm đến ông chủ tịch kia, thì hẳn đã đọc chuyện này. Đó là Matsushita Konosuke, cố chủ tịch tập đoàn Panasonic

Thật lòng tôi rất muốn thở dài. Tôi không muốn trong tư duy tôi phải chấp nhận cái tinh thần quá đỗi tận hiến như thế

Tôi tưởng tượng thế này: tôi ngồi giữa hai nhân viên tiền bối. Một là anh chàng Jeff luôn kéo tôi đi và nói: "Hãy sống đích đáng, cậu không chỉ là người làm công ăn lương, cậu sống cho tất cả chúng ta, những chuyên viên và người làm trong văn phòng - những gì cậu nói nghĩ hành động đều sẽ góp phần vào một hệ thống khủng khiếp hơn nhiều. Cậu không thể chỉ ao ước được là một chuyên viên bằng cách cống hiến tất cả cuộc đời cho công việc và hạnh phúc với những thành quả mình làm được cho công ty. Này chàng trai không còn trẻ, nếu cậu bị cái khao khát nhân viên chuyên nghiệp kiểu đó chiếm giữ, thì cậu đã chết rồi, cậu chỉ còn là công cụ của một bộ máy đấy mà thôi"

Nghe những điều ấy, tôi hay ai khác đều có thể bỗng muốn đứng lên và nói rằng: "Vâng thưa tiền bối đáng kính, bản chất của sự sống là sáng tạo, ý nghĩa của đời người là hoàn thiện mình và được là chính mình. Công việc chỉ có nghĩa nếu ở đó ta tìm được mình, thể hiện được năng lực và sự sáng tạo, đóng góp tích cực vào những điều tốt đẹp, chứ không phải là nhận lương, về nhà, dành hàng giờ hàng tháng hoàn thành những báo cáo, sung sướng khi được cấp trên ban thưởng và tổn thương khi bị họ chê trách. Vì sự sống là tự do và sáng tạo, nên kẻ nào đánh mất tự do và sáng tạo đích thực, kẻ nào bán mạng cho phục tùng, kẻ ấy chết rồi"

Nghe đến đó, vị tiền bối già cả khắc khổ đứng lên khinh miệt nhìn tôi và Jeff rồi bảo: "Các cậu là thứ gì? Các cậu tưởng sung sướng vui chơi, đi tìm những thứ nhẩn nha ngơ ngẩn, cảm thụ từng điều vặt vãnh mà các cậu vớ được thì đó là sống có ý nghĩa sao? Xã hội là một dây chuyền lớn, hãy làm tốt nhất ở bộ phận mà các cậu đang đứng. Mỗi đóng góp nhỏ đều là cho điều lớn hơn, tinh thần của các cậu sẽ tham gia vào tinh thần chung. Chẳng ai biến mất và chết đi trong công việc của mình cả, trái lại, chúng ta đều tìm thấy ý nghĩa, trí tuệ và phẩm giá của mình trong đó. Chỉ ở trong sự cống hiến tận tụy, chúng ta là mình. Đừng nói những người tận tụy là bị thao túng mất lí trí, họ tỉnh táo và kiên định hơn ai hết. Chỉ có kẻngu dốt kém cỏi mới lười biếng trễ nải. Các cậu có gì? Một chút thông minh, ít bằng cấp, chuyên môn hơn người thì gọi là chuyên viên? Ta thật nực cười trước cái tinh thần biếng nhác tự gọi tên mình là tự do"

Đó là một câu nói căng thẳng. Jeff cười nhạt và bước thẳng ra khỏi căn phòng. Tôi ngồi im lặng, không dám nhìn lên ánh mắt nghiêm khắc của Konosuke. Tôi dằn vặt

Thật đấy, tôi đã dằn vặt trước các triết lý về nhân viên. Vì tôi nghiêm túc với số phận của mình, tôi không dám ngủ quên, tôi biết rằng từng ngày một cách hành xử và cống hiến sẽ quyết định con người mà tôi trưởng thành

Trong bất cứ trường hợp nào, tôi đều không muốn là một nhân viên ngờ nghệch, kém cỏi, lười biếng, lộn xộn, hão huyền và bảo thủ

-------------

Mời anh em đọc tiếp tại TƯ DUY 4: NHÂN VIÊN CHUYÊN NGHIỆP, CÔNG TY VÀ CÔNG VIỆC

HÔM ẤY CÙNG NHÌN QUA Ổ CỬA SỔ VĂN PHÒNG CHÚNG TA ĐÃ MỈM CƯỜI - tác giả Hạo Thái: Cuốn cẩm nang tâm lí dành cho dân văn phòng, giúp anh em sống hạnh phúc với đời văn phòng mà không bị những tâm cảm tiêu cực đè – dán – đính lên cuộc đời mình

Bài viết mới cập nhật

Kết nối