Thế nào là tự do cá nhân?
Có một điều kỳ quặc là: Tất cả những nhà quản lí mà cứ yêu cầu nhân viên sát sao từng giờ từng phút thì bản thân cuộc sống của họ lại thường tự do. Và bằng một cách kỳ lạ nào đấy, tất nhiên rất dễ hiểu về mặt tâm lí, họ lại rất ghét những người khác được tự do như mình
TỰ DO – chúng ta có vài loại tự do thôi: tự do về THỜI GIAN, tự do về KHÔNG GIAN, tự do về QUAN HỆ XÃ HỘI
Tự do về thời gian tức là lúc nào cũng được. Tự do về không gian là ở đâu cũng được. Và tự do về mặt đối nhân xử thế, tự do về mặt xã hội là muốn chơi với ai cũng được, muốn sống thế nào cũng được. Đấy là ba tự do rất cơ bản của con người
Trước đây người ta hay bàn về đủ các loại tự do, nào tự do nhân quyền, tự do tôn giáo, v.v... Thế nhưng tất cả đều không phải TỰ DO CÁ NHÂN
Tự do cá nhân đích thực là gì? Tự do về thời gian – được làm chủ thời gian của mình, sống theo ý mình
Nhưng xã hội hiện đại, cái gì cũng có lịch cả, nên con người căn bản không có tự do. Những xã hội nổi loạn, thời gian “bê bết” lắm, chẳng hạn như Brazil rất nổi tiếng với chuyện thời gian vô cùng tự do
Và chúng ta phải đối diện với một thực tế: Các nhà quản trị đều ràng buộc con người trong ba điều:
(i) THỜI GIAN: Cậu phải chốt cho tôi
(ii) KHÔNG GIAN: Cậu phải chốt cho tôi, đi đâu phải báo cho tôi, khách hàng ở quán nào, nói đi?
(iii) QUAN HỆ XÃ HỘI: Cậu được chơi với bộ phận nào, cậu được nói chuyện với ai, tôn ti trật tự trong công ty thế nào, cậu phải rõ. Gặp trưởng phòng – phải chào, Sếp nói không được cãi…
Trong một công ty, chúng ta không có tự do, chúng ta chỉ có quy tắc thôi
Vấn đề đặt ra là: quy tắc có phải là tự do không? Rất khó nói. Trong cuộc bàn luận về tự do, người ta thường nói là gì? Được tự do trong một KHUÔN KHỔ. Nhưng đó là một cách nói rất lấp liếm
-----------------------
Trích lược sách: Nói cho trắng mắt, Sắt đá cũng mềm
Tác giả: Oopsy