Rất lâu rồi tôi có đọc một cuốn sách của người Nhật, nói về phong cách công sở của người Nhật. Trong đó có một chi tiết mà nếu bạn hơi tâm thần, bạn sẽ thích thú:
Khi ra về, một người nên dọn sạch bàn của mình, tốt nhất đừng để gì trên mặt bàn, cẩn thận xếp cất mọi tài liệu và đồ có giá trị, không phải vì tâm lí sợ mất của đâu, mà đó là bảo vệ an toàn các đồ dùng làm việc và tỏ ra có ý thức trách nhiệm với công việc cũng như với người khác (vì lỡ đâu bạn mất cắp thì sao, bạn định gây chia rẽ công ty hay định ngờ ai)
Nếu bạn thấy thật chí lí, thì bạn hẳn là một người hay nhận xét đánh giá người khác cũng như thích xen vào chuyện của người khác. Không sao, tôi hiểu mà, chốn văn phòng đẻ ra con người văn phòng. Dù sao, tôi không có ý nói việc dọn dẹp sạch bàn làm việc này là xấu
Thật ra khi đọc những dòng đó xong tôi cũng đã làm theo thế. Tôi làm như thế suốt một thời gian, đó là khoảng thời gian rất tồi tệ, tôi hay than thở và hay chán nản, bi quan cũng như luôn thấy mình sống hèn hạ dưới những sức ép. À mà tôi không phải là loại người nổi loạn đâu, chỉ là một nhân viên văn phòng hay thở than
Bạn đã bao giờ nghĩ rằng những gì bạn thấy có lý là gắn liền với một giai đoạn đời bạn đang sa vào hoặc tham gia một chuyện gì đó chưa. Tôi còn có một kinh nghiệm đi xa hơn thế: khi tôi cố tham gia một việc gì đó, thì tôi cần thay đổi và hành động theo một chuẩn mực mới gắn với việc đó. Một kiểu nhập gia tùy tục
Tôi bắt đầu làm sạch bàn mình. Nhưng tôi nhận ra rằng việc đó không làm mọi người tôn trọng cái bàn tôi hơn, họ bắt đầu xem bàn tôi là nơi đặt những thứ đồ họ muốn đặt. Do trước đó nó từng là bàn ăn, họ tha hồ đặt phích nước, đặt ấm, đặt cốc, và ăn trên nó mỗi lúc chính Ngọ
Ban đầu tôi kiên nhẫn làm sạch bàn trước khi ra về, nhưng thời gian đã thuyết phục tôi một cách khéo léo rằng không những không ai tôn trọng tôi vì điều đó, mà mọi người có xu hướng nhân đó xem tôi là một nhân vật ngoan ngoãn vâng lời
À, nghe cũng tốt, tôi cũng định tỏ ra thế mà, ngoan ngoãn vâng lời, lấy cái vừa lòng của mọi người khi xoa đầu mèo và lấy cái hành động cúi đầu của chính mình làm một niềm vui thanh sạch cao đẹp
Đó là cuộc sống văn phòng của tôi khi đó. Đừng nói là bạn cũng đang thế. Kẻo tôi lại thương hại bạn. Hãy biết mình đang sống ở xứ sở và nền văn hóa nào dần đi nhé
-----------------------------
Trích sách: Hôm Ấy Cùng Nhìn Qua Ô Cửa Sổ Văn Phòng Chúng Ta Đã Mỉm Cười
Tác giả: Hạo Thái