Về căn bản, ngoài cái gọi là đáy sâu linh hồn này ra mà chúng ta không biết được, còn lại là con người ta chỉ có mấy lớp thôi
Đầu tiên là người ta sinh ra là mình đã, chưa biết là như nào, nên thứ nhất là mình đã
Loại thứ hai tiếp xúc là Người thân, tức là gia đình
Loại thứ ba tiếp xúc là Bạn bè
Loại thứ tư tiếp xúc là Người yêu
Loại thứ năm tiếp xúc là Thầy cô, đồng nghiệp, ghép vào như nhau
Loại thứ sáu: Người quen
Loại thứ bảy: Người xa lạ.
= = = Cái chính mình có thể là lớp sâu thẳm, còn lại là có 6 lớp, thực ra thì có 6 lớp, nhưng ở đây chúng ta sẽ phân ra làm 7 lớp. Bởi vì đồng nghiệp xét là loại khác. Đây gọi là đồng nghiệp với người quen, bình thường là 1 lớp, đồng nghiệp với người quen chỉ là người quen thôi, nhưng người quen là một loại quen biết xã hội bình thường, chả phải đồng nghiệp gì cả, nên nó tách ra
Thì với mỗi lớp, người ta có một nhu cầu, chẳng hạn như ở lớp nhu cầu với bản thân, thì mình bao giờ cũng muốn vì mình, vị kỷ. Cái gì mà vì mình, chẳng hạn như ở góc độ riêng của anh em thì anh em chỉ muốn cái gì đấy cho mình
Chẳng hạn như trong một quan hệ làm ăn, đầu tiên là nghĩ cho mình. Nhu cầu này mạnh mẽ nhất, cái gì mà giúp cho người ta nghĩ cho mình, thì cái đấy có tác động sâu nhất, mạnh mẽ nhất. Nhưng nó cũng khó nhất. Bởi vì làm sao để người ta tin rằng cái đấy là cho họ. Phải mất một thời gian rất dài. Nó tuy rất mạnh, nhưng nó lại rất sâu. Trong cái phễu này, xã hội thì người xa lạ với mình là nhiều nhất đúng không. Cái vòng tâm lý mà. Đây chính là cấu trúc của linh hồn, cấu trúc của tâm lý người ta. Đấy là vị kỷ
= = = Đối với Người thân thì mình rất muốn vì họ. Cái nhu cầu vì họ rất mạnh mẽ. Vì người thân, chẳng hạn như “anh ơi mua cái này cho chị nhà đi anh”, nó có một sức gì đấy rất khó cưỡng. Mình thuyết phục là mua cái này cho người nhà tốt
= = = Mức ba, Bạn bè, nhu cầu với bạn bè là khoe mẽ, nhu cầu tích cực. Với bạn bè, thì mình rất là muốn khoe mẽ. Đối với người yêu thì mình muốn yêu thương họ, tức là muốn làm cái gì đấy cho họ
= = = Đối với Thầy cô, đồng nghiệp thì mình muốn được họ thỏa mãn. Tức là những người xung quanh mình, chẳng hạn như A nhờ B lấy hộ cốc nước, thì A rất muốn B lấy hộ cốc nước. Chứ còn lại bình thường nhờ ông bà già lấy hộ cốc nước, ông bà già không lấy thì “Để con lấy”. Thế nhưng đối với vòng đồng nghiệp này, thì mình rất muốn họ thỏa mãn mình
= = = Còn đối với vòng Người xa lạ, thì nó có một nhu cầu muốn được tự hào trước người xa lạ. Chẳng hạn đeo một cái vòng thật là oách, đeo cả 7 cái nhẫn vàng, ngồi một quán nước, chỉ muốn con bé kia nó nhìn mình, chỉ muốn bọn kia nó trầm trồ: “Uây, tay đẹp vãi.” Đúng không? Đấy là một nhu cầu
Ở đây chúng ta cứ nhập người quen với bạn bè cũng được. Còn thực ra với xã hội nói chung, tức là người xa lạ, thì nó có một nhu cầu thể hiện sự tích cực
Đối với xã hội nói chung thì luôn luôn muốn là “Tao ổn mà, tao tốt mà”. Trong lòng thì đang trăm mối tơ vò, nhưng ra đường thì không muốn ai thương hại mình. Mặt mình lúc nào cũng phải kênh kiệu, vui vẻ. Đấy là nhu cầu tích cực
Còn với người quen, mình vẫn rất muốn cho họ thấy: Bố mày giàu có lắm, Tao đẹp trai lắm, Tao nhiều con thích lắm, Nói bằng được là “tao tự hào lắm”, “tao rất tự hào về bản thân tao”
Khoe mẽ đối với vòng bạn bè là gì, là khoe mẽ những chuyện cá nhân mình rất tâm đắc. Còn tự hào chỉ là muốn người khác ca ngợi mình. Đấy gọi là tự hào. Còn khoe mẽ là muốn bạn bè hiểu được thành công của mình. Nó khác như thế
Tất nhiên là, thật ra mình có một nhu cầu, mỗi một lần mình thành công, mình mong một đứa bạn nào đấy của mình nghe thấy mình, mỗi lần đạt được cái gì đấy, rất mong chúng nó thấy. Đấy là nhu cầu làm cái tranh profile cá nhân với những thành công, chụp ảnh, rồi tiền bạc, các thứ... rất muốn bạn bè mình nhìn thấy và vào chúc mừng. Lúc đấy mình cảm giác rất thỏa mãn
Quay trở lại là, ở trong một phễu đối với cả tiếp xúc, thì nhu cầu của một người cụ thể thế này, nhu cầu lớn nhất, đối với rất nhiều người, chẳng hạn đối với xã hội của họ là ai? Xã hội của anh em có thể là thành phố Hà Nội. Xã hội của anh em cũng có thể là toàn bộ tỉnh Thanh Hóa, hoặc là một quận huyện nào đấy, thì với anh em nó là đông nhất đúng không? Nó có thể lên đến 1 triệu người
Còn những người quen, chỉ cần quen khoảng 2.000 người là nhiều đúng không, khoảng 5.000 người đi, thế là đã nhiều lắm rồi
Với thầy cô, đồng nghiệp, tức là với những người có quan hệ tương tác với mình, tổng là bao nhiêu? Trăm người là cùng. Thấy ít hẳn không?
Người yêu thương là gì? Khoảng 20-30 là nhiều rồi, yêu cùng lúc khoảng mấy đứa thế cũng nhiều rồi đúng không. 30 người nhiều lắm rồi
Với bạn bè thì có thể nhiều hơn, nhưng bạn bè, thực ra bạn bè còn gọi là bạn bè cũng chỉ khoảng 10-20 người thôi
Với người thân thì ít hơn nữa. Người thân chỉ 5-6 người thôi. Kể cả cô dì chú bác bên mình có quan hệ đ**** đâu. Chỉ có gia đình. Gia đình thì có gia đình của mình. Cũng phải lên đến 8 người. Cũng có lên max đến 10 người
Với chính mình chỉ còn có 1
Đấy, số lượng tiếp xúc xã hội kiến tạo nên mình!
Nếu như bây giờ ví dụ anh em coi cả thành phố Thanh Hóa, những người đi qua đời anh em, cứ soát lại cả đời, anh em gặp được bao nhiêu người? Gặp được 1 triệu người là cùng chứ gì. Đúng không. Gặp được 1 triệu người là nhân vật ảnh hưởng lắm rồi đấy. Người ta gọi là điểm bùng phát, nhân vật kết nối xã hội. Nhưng mà chả có mấy. Chủ yếu là gì, chưa đến triệu người đâu, trăm nghìn người là cùng, thường là thế. Cho dù anh em làm sân khấu, cũng khoảng quanh đấy thôi
Bởi vì mỗi tháng giả sử anh em tập hợp được 1000 học viên, thì một đời anh em tập hợp được khoảng triệu người là cùng, mà không đến thế đâu
Nhưng đây là những diện kiến tạo nhân cách của mình. Cái vòng càng ít, thì tác động càng khủng khiếp. Thì người ta rất muốn có những nhu cầu: Thể hiện sự tích cực với xã hội, thể hiện sự tự hào với những người quen, thể hiện sự thỏa mãn với thầy cô đồng nghiệp, thể hiện sự yêu thương với người mình yêu, thể hiện sự khoe mẽ với bạn bè, sự vị tha với người thân và vị kỷ với chính mình
Sự vị kỷ với chính mình nhiều khi thể hiện đơn giản lắm, về cứ hí hửng: “M** không ngờ mua được món hàng giá rẻ thế”. Nhu cầu nhiều khi rất đơn giản, tức là cái lợi cho mình ấy mà. Rất đơn giản, về chỉ có thế này: nhặt được tờ 2k, đút vào túi, tự nhiên cảm thấy rất vui. Một buổi sáng giặt quần áo thấy tờ 10k ở trong túi, không biết để từ bao giờ, cảm thấy rất sướng. Nhu cầu nó chỉ đơn giản thế. Nhưng nó lại làm cả một ngày họ bừng sáng
Chứ còn anh em ăn mặc oách, ra ngoài nhìn chúng nó sợ, nhìn mình đô khỏe, mặt dữ tợn để chúng nó sợ, thì mình có thể đi qua mặt chúng nó cái mình hết cái cảm xúc đấy luôn, cái này rất rộng, rất thường xuyên, nhưng cảm giác nông cạn
Càng bên dưới càng sâu sắc và lâu dài. Cho nên cái khó thế này, kiến tạo một content mà kiến tạo quá trình ảnh hưởng cũng thế thôi. Người ta nói 5 viral truth tức là 5 sự thật về viral mà bạn không muốn đối mặt, một trong cái đấy người ta liệt kê là gì, cái đầu tiên là: bạn không muốn sau một đêm có đến 100 nghìn người mới theo dõi bạn đâu
Ví dụ bây giờ anh em post được một cái video viral, có hàng triệu người xem, và xác suất là sẽ có hàng trăm nghìn người like fanpage của anh em. Anh em tưởng đấy là hay, nhưng nói là “thực ra bạn không muốn đâu”, bởi vì họ không quan tâm đến giá trị của anh em là gì. Họ chỉ quan tâm đến gì? Anh em là một trò giải trí, và như thế thì anh em không thể nói gì sâu sắc hơn với họ, đấy là một sự thật về viral
Nếu giả sử thế này, tôi rất thích một nhân vật, một nhân vật hài ví dụ anh Hoài Linh. Nhưng một cái hài như kiểu Hoài Linh, thực ra phải xem hài rất lâu bắt đầu mới thấy anh ấy hay, chứ lần đầu xem thấy anh ấy hay không phải dễ ngay cho dù anh ấy là giải trí. Bởi vì anh ấy càng làm một cái hài mà sâu sắc, muốn động đến trái tim người ta, mà có giá trị lưu lại trong người ta, thì nó phải sâu, và càng sâu thì ít tiếp cận
Nhưng nếu như anh ấy làm một cái rất vớ vẩn theo kiểu hài Trung Quốc hoặc theo kiểu Orion Media, thì nó có thể nhanh chóng tiếp cận một lượng người lớn giả sử nó thành công. Thế nhưng sau đấy thì người ta không có nhu cầu coi trọng nó nữa
Chẳng hạn nhé, Vodka Cá Sấu rất thành công, và có thể nó đi liền với lượng bán thành công trong thời gian ngắn, nhưng từ đấy người ta định vị luôn Vodka Cá Sấu là một sản phẩm giá rẻ. Chẳng ai đi gọi ông sếp sịn mà lại uống Vodka Cá Sấu cả. Anh em hiểu điều này không
Nếu mình đi với cả một ông sếp, mình phải có một sản phẩm rất đắt để đây, hoặc là một loại Vodka cũng phải Vodka Nga, hoặc nó phải bọc bằng bạc hoặc thế nào đấy. Cá Sấu không phải lựa chọn, nó là lựa chọn cho dân nhà nghèo. Cả một chiến dịch khổng lồ hàng tỷ đồng như thế, nhưng có thể chẳng đem lại kết quả gì
Quay lại là, cái cảm giác tích cực vui vẻ ở trên này, cái diện xã hội càng rộng, thì nó càng nông cạn. Quay lại là, một cái rất khó, là ai cũng muốn thiết lập một ảnh hưởng lâu dài, cho nên chúng ta phải chia sẻ, nếu như chúng ta làm một fanpage muốn có một khách hàng trung thành. Tức là độ trung thành nó cũng giảm, độ trung thành của xã hội thì rất nông cạn, quen biết nhau ngoài đường thấy thằng đấy cũng hay, về nhà quên bà luôn rồi, chả nhớ nữa, thấy thằng tương tự bảo: “A, ngoài đường có thằng như mày”. Hết. Không có nhu cầu bắt chước. Nhưng càng lún sâu vào nhu cầu bắt chước, tích cực nó chỉ thế này thôi này, niềm tự hào cũng chỉ thế thôi, nó cũng rất nông cạn
Nói đến tự hào kiểu như “bạn chính là một người tuyệt vời!” – “cảm ơn anh”, xong về sau quên luôn. Giai đoạn kiểu người quen bạn bè, nó động viên mình, mình quý nó, xong có thể đấy là sự thỏa mãn, thế cũng là ghê gớm rồi. Càng về sâu ảnh hưởng càng lâu dài. Và nếu như một người thỏa mãn thì họ sẽ trung thành với mình hơn. Nếu làm một người yêu thương mình, họ rất trung thành với mình
Nếu làm một người mà người ta có cảm giác là cứ gặp mình họ được khoe mẽ, dạng thế. Chẳng hạn A quen một ông anh, và ông anh này cứ thành công gì lại bảo A ơi anh vừa làm được cái này rất hay. Làm một cái gì là khoe A đầu tiên, thế thì anh này chắc là yêu quý A lắm đây, hơn cả yêu thương. Bởi vì mình yêu thương một người có thể mình không muốn nói chuyện với người đấy, không muốn cho người ta biết những thành tựu của mình, và rất ngại trong việc phải tự phô trương. Nhưng nếu có được sự thích khoe mẽ này, thì kinh rồi
Có một khách hàng mà khách hàng đấy ngày nào cũng bảo em ơi chị vừa bán được, chị vừa bán cái này vừa làm cái kia, chị vừa nói được với chồng chị chuyện này chuyện kia
Còn cái bước mà người ta có cảm giác mình làm cho họ là vô tư, thì mình ăn được họ luôn, mình là máu thịt của họ luôn. Anh em xách thịt lợn rừng về cho họ, hoàn toàn vô tư, đưa một cái xong mồ hôi nhễ nhại “Cháu đi đây, cô ăn cái này cực ngon luôn cô ạ”, xong đi mất “Thôi cháu vội lắm” Dạng thế. Không ở lại, không uống chén nước, không gì cả, thì họ cảm giác hoàn toàn vô tư. Nó đến nó đưa cái nó đi luôn mà, tình cảm dã man, vào ngồi ăn miếng thịt nói với cả nhà: “Ôi, thằng bé đẹp trai mà tốt lắm. Người tốt bây giờ rất hiếm. Mình sống tử tế có người yêu quý mình ngay”. Tự gắn mình với người thân họ luôn, và mình biến thành cái dạng ăn gì cũng được đúng không?
Còn làm cho người ta có cảm giác vị kỷ ở trong chuyện đấy thì kinh khủng rồi. Có hai loại: Một là yêu, hai là ghét. Chẳng hạn như tôi làm cho A cảm giác được A là chính mình, thì tôi ăn A dễ lắm, xài chuyện gì cũng được, cái vòng ảnh hưởng xã hội thế, xét đến chiều sâu này thì nếu như tôi bảo A làm một việc mà A nhận ra là “Anh ấy bảo làm thế thực sự là vì mình, và mình thay đổi” Thì tác động đến, anh em tưởng tượng mà xem, không thể tưởng tượng nổi đúng không, dã man luôn, coi như là chính mình luôn, bảo vệ bằng máu thịt luôn
Thế cái chiều rất sâu thế này. Còn linh hồn là một đáy vực sâu quá, ai mà dám bước qua thế giới của tâm lý để xuống thế giới tâm thức, tâm linh, cho đến thế giới cuối cùng là đáy vực của linh hồn, nếu trở về được thì giỏi lắm đây. Nhưng không trở về được, mắc kẹt trong đấy thì cũng kinh
Và nó có phản ứng tiêu cực của nó, những phản ứng tiêu cực rất viral và cũng rất làm cho người ta bị chi phối, một là cảm giác dằn vặt, nói điều gì đấy mà khiến cho anh em dằn vặt thì tôi thành nhân vật quan trọng trong đời anh em lắm, mãi mãi không quên được
Thứ hai là, làm cho người ta lo lắng, khiến cho người ta nghĩ nhiều, làm cho người ta bắt đầu muốn lan truyền thông điệp
Làm cho người ta đố kị, nói đi nói lại suốt cả ngày, nếu đối với bạn bè mình thích khoe mẽ thì mình hay đố kị với bạn bè. Tự nhiên mình thấy thằng ranh con xã hội đáng ghét nào đấy, bỗng nhiên nó nổi tiếng thì mình nhìn bảo “m** cái bọn này ra gì đâu”, nhưng mình quên đi, ngày sau nó nổi tiếng, mình xem nó vài lần, mình thấy nó hay thì mình theo
Nhưng thằng bạn mình mà một khi mình đã ghét nó rồi, mình đã không thích cái loại đấy rồi, thì nó càng nổi tiếng càng chỉ muốn tắt đi: “Mày làm gì hay tao không quan tâm, tao không muốn thấy, chỉ muốn thấy mày sụp đổ thôi”, đấy là tâm lí đố kị
Còn đối với yêu thương, càng yêu thương lắm càng nghi ngờ nhiều, không thể tránh được, chúng ta không gọi đây là ghen tuông, mà gọi là nghi ngờ. Đơn giản tthế này, một thằng với một con yêu nhau khoảng 5 năm, đến lúc thằng này bị đau, khi con bé kia hỏi, bỗng nhiên có một lúc, thằng này cảm giác không muốn nói nữa, mình đang đau, mình chỉ biểu hiện đang đau thôi. “Cô mà yêu thì cô hỏi thăm đi, cô mà không hỏi thăm thì chắc cô là loại vô tâm gì đấy”. Tự nhiên phản ứng tâm lí rất kì quặc đúng không
Nhưng đó chính là cái dằn dỗi nhau trong tình cảm, nó cũng bắt đầu xuất sinh sự nghi ngờ, và cái gì đánh vào sự nghi ngờ thì kinh lắm. Cho nên những clip kiểu ngoại tình, đánh ghen, hoặc cách phát hiện ra chồng có ngoại tình hay không, cái này nó chia sẻ ác liệt luôn. Tức là tất cả những gì ngược với các cảm hứng tích cực, thì cái khả năng lan truyền nó dã man luôn
Hay là cái cảm hứng nghĩ xấu, bóc phốt, nó cũng rất phổ biến. Và cảm giác bài trừ theo kiểu đưa lên một nhân vật xã hội để chửi, thì nó cũng rất phổ biến. 5 cái này nếu mà thành công được trong việc kiến tạo cảm xúc tiêu cực, thì nó cực kỳ lan truyền
Đây là một dạng phễu, phễu này là phễu ngược lại, làm cho người ta dằn vặt thì người ta share rất nhiều. Làm cho người ta lo lắng, làm cho người ta đố kị, nghi ngờ, nghĩ xấu, bài trừ, nói chung là nói xấu một nhân vật xã hội, thì lượng người nghe ít hơn. Nó chỉ thế thôi
Đây là một phễu ngược lại với phễu này
Đấy là xây dựng
Tại sao chúng ta phải vẽ những cái này, bởi vì kể cả ở Tây nó cũng thế thôi, cái ví dụ của nó rất đơn giản, ở pha nào anh làm gì với ai. Đúng không? Đây là pha nào, ở pha nào, tức là bước 1, bước 2 anh làm gì, content là gì? Với ai – tức là trên kênh nào?
Đấy nó chỉ có 3 cái này này thôi
...... Bước thứ nhất là tao viết content cho cái bọn xa lạ và đăng lên facebook, xác định thế là xong
Trên FB lại có độc giả FB, origal, content thì có mấy dạng, các bước này chia làm phần nào, đầu phễu cuối phễu, ví dụ như thế phải xác định.
Đấy là một cái trong quá trình xây dựng một content để bắt đầu xem xét content đấy có ảnh hưởng ra sao với xã hội, nhất là với những người muốn xây dựng personal branding hay là kiểu company branding thì cũng rất là cần viết như thế này.
Những thứ này nó thuộc về gì? Những thứ này nó thuộc về influencer tức là nó thuộc về ảnh hưởng, còn giá trị cốt lõi nó lại khác nhé, cái key strengths - thế mạnh cốt lõi nó lại khác nhé
Đây là thuộc về ảnh hưởng – influencer – muốn gây ra cái gì cảm xúc cho xã hội
Tại sao hai cái này lại quan trọng?
:::::: LÍ THUYẾT BÁNH KEM
Trong xây dựng thương hiệu cá nhân ấy có một lí thuyết rất là đặc biệt, gọi là Cake and Icing
= = = Thứ nhất ấy, bạn làm ra một cái bánh. Đây là hai bước. Bạn phải kiến tạo được cái values hay là cái personal values
Tức là gì? Tức là về mặt nhận thức cái này có giá trị, mà có giá trị về mặt nhận thức. Tức là người ta có thể công kích bạn nhưng đầu tiên bạn phải làm ra thứ gì nó phải chắn chắn THỰC SỰ CÓ GIÁ TRỊ
Với một người chuyên dạy đấm bốc thì thế nào? Có thể nhiều người không thích đấm bốc nhưng đấm bốc thực sự có giá trị, phải tạo ra cái giá trị này và phải nói làm sao phải nói cho người ta biết cái này thực sự có giá trị dù anh không thích. Dù tôi không thích nhưng đấm bốc có 3 giá trị: một là tăng cường cơ, thứ hai làm cho bạn phản ứng nhanh, thứ ba làm cho tâm lí bạn trở lên mạnh mẽ. Xong 3 thông điệp, đấy là bạn phải tạo ra cái này
= = = Thứ hai, Icing - làm lạnh, làm đẹp lại. Tức là đầu tiên làm cái bánh nhé, xong bắt đầu phủ kem lên và làm kem trông nó rất là đẹp đẽ, thì quá trình này nó gọi là emotional, tức là làm sao truyền một cái cảm xúc đến người nghe về cái giá trị này
Đây là bước thứ hai, xây dựng hình ảnh nó phải qua hai bước này, tạo ra GIÁ TRỊ NHẬN THỨC và TẠO RA CẢM XÚC đối với giá trị đấy
Bây giờ kiến tạo nhé
Chẳng hạn như đấm bốc bây giờ nó có giá trị gì? Làm cho chân tay khỏe mạnh hơn, làm cho thân thể khỏe mạnh hơn, làm cho cơ bắp hơn. Thế là về mặt nhận thức nhé, cái này phát triển về cơ bắp này. Còn lại là ông chuyên môn ông mới biết được. Thế nhưng mà cái này – Icing này phải là gì?
Công thức đơn giản là: Cơ bắp này để bảo vệ người mình yêu
Ví dụ:
- Tao đã đấm cho cái thằng dám bắt nạt thằng em tao
hoặc
- Sáng nay tao đã cho cái thằng dám trêu chọc bố mẹ tao một trận nhờ nắm đấm này, và tao cảm giác mình là một người đàn ông mạnh mẽ hơn.
Tất nhiên mình sẽ dùng lối xưng tôi/anh/em/ gì đấy.
- Mỗi lần anh vung nắm đấm là anh lại nghĩ đến những kẻ nào chạm đến em sẽ đều phải biết mặt...
Đó là truyền cảm xúc cho những giá trị này
Tất nhiên, vẫn có bước thứ nhất nó phải kiến tạo ra một cái Cake đã – làm đủ mọi loại bánh đi xong rồi phủ kem
Trong lí thuyết của Tây, nó bảo thế này này: Nếu như bạn xuất hiện dưới dạng phủ kem trước: một cô gái chân dài, xinh đẹp, ngực to, thế nhưng mà bạn lại không có thứ nào liên quan thế này thì một thời gian ngắn sau khi người ta để ý bạn sẽ biến mất vĩnh viễn và không thể nào có thể xuất hiện trở lại được nữa vì không kịp xây dựng cái gì nữa.
Thế nên là hai bước, phải xây dựng hệ thống giá trị đã, thậm chí phải có một loạt hệ thống truyền giá trị, có thể xuất hiện trên mặt báo, trên các kênh truyền thông. Nghe nó rất hợp và xuất hiện trên truyền thông này, còn cái này nó mới xuất hiện trên kênh mạng xã hội này. Kênh truyền thông này là sách, báo, tạp chí, truyền thanh, truyền hình. Ví dụ nhé một chương trình người tốt làm việc tốt hoặc như là Doanh nhân mới.
Chẳng hạn bây giờ xây dựng hình tượng ông A là hình tượng doanh nhân mới, thì mình đưa lên chương trình ấy để cậu ấy nói, cậu ấy nói thì lắp ba lắp bắp xong thỉnh thoảng mắt lại giật giật, thế nhưng mà người ta thấy đấy là có tri thức:
À đấy là hiện tượng bây giờ, cậu này tốt đây!
(Tốt nhưng tôi có thể không thích bởi vì trông cậu cứ lắp ba lắp bắp)
Nhưng sau một thời gian nhé, sau khi đã xây dựng kênh truyền thông rồi, kênh thứ hai là mạng xã hội bắt đầu xuất hiện những clip, bắt đầu nó đi chia sẻ và bắt đầu nó kể những câu chuyện rất là sướt mướt:
Tại sao A mắt giật thế này? Bởi vì có một lần, có một người chị, lúc ấy chị gặp một cái nguy hiểm, có một thằng tấn công chị ấy, chồng chị ấy rất là dã man, lúc ấy A không nghĩ được nhiều, A xông ra A cản, đúng lúc nó đấm vào mắt của A nên giờ mắt A giật thế này. Nhưng A không bao giờ hối hận, A nghĩ là một người đàn ông bảo vệ được người phụ nữ đấy là một người đàn ông tuyệt vời và vĩ đại
Đấy, chuyện vớ va vớ vẩn, chắc là chồng nó đánh ghen hoặc gì đó mày ra mày chắn nên mới bị đập chứ nhưng mà chuyện nó biến thành thế, tức là tự nhiên nó ngược lại nó trao một cái giá trị thế này, anh em hiểu không? Cảm xúc đối với những thứ giá trị đã có sẵn
Giá trị kiểu này có rất là nhiều nhé, giá trị về nhận thức tức là nó mang tính về tri thức rồi không nói, nhưng giá trị này nó có thể, địa vị cũng là một loại giá trị. Chẳng hạn ông L, ông lên làm giám đốc công ti rồi thì đấy là một loại giá trị, bây giờ tôi sẽ xây dựng một cảm xúc với giám đốc này:
Ông A là một người quan tâm đến nhân viên khủng khiếp. Khi nhân viên nó đang làm việc đang kí hợp đồng rất là quan trọng một trăm tỉ, nhưng sáng hôm đấy gia đình nó gặp chuyện nó bỏ đi, ai cũng bảo thằng này đền luôn công ti trăm tỉ, hoặc ít nhất là 50 tỉ vì hợp đồng nó bị mất của công ti. Xong anh A đứng ra nó là: Nếu như nó không về tao bắt nó đền thêm 50 tỉ, còn nó dám về vì gia đình, tao bỏ qua hết, công ti chịu trách nhiệm
Đấy là hình ảnh, tức là câu chuyện nó cũng bịa thôi nhưng mà để nói là lãnh đạo cũng rất là tốt, có địa vị rồi nó chính là có giá trị rồi, có danh tiếng là có giá trị rồi, tức là kiểu người đấy nổi tiếng rồi nhưng chưa biết xây dựng thế nào nhưng người đấy nổi tiếng là một người kiểu gì đấy, người bán bánh kiểu như là ngon nhất Việt Nam hoặc là đầu bếp số 1 Việt Nam. Tức là có danh tiếng rồi thì cũng rất là dễ, địa vị ở đây mang tính chất quyền lực. Có địa vị, danh tiếng, tiền bạc, có một trong ba cái này đều được coi là có giá trị, tức là đã giàu có, đã thành công, đã dạng như thế hoặc thậm chí nổi tiếng rất đơn giản là gì, được thừa kế gia tài trăm tỉ, xốt xình xịch vụ đấy thì bắt đầu mình mới xây dựng các giá trị như thế này.
Anh em hiểu điều này không? Đấy là triết lí bánh với cả kem, làm bánh trước phủ kem sau. Làm một cái thương hiệu bao giờ cũng thế
Đấy là làm thương hiệu cho một người, anh em phải làm bánh trước, làm kem sau
:::::: TẠI SAO BÁNH CÓ TRƯỚC KEM?
Emotional - bước làm kem này khó nhất
Khi chúng ta bước ra ngoài đời chúng ta phải có giá trị đấy rồi, ta phải có giá trị nhất định rồi.
Ví dụ bây giờ anh bán quyết tâm làm giàu của anh em, thế là có giá trị rồi đúng không? Nhưng làm sao có cái Icing này nó lại phải trải qua các bước, nó phải trải qua 6 bước cảm xúc tương ứng phễu tích cực hoặc tiêu cực đúng không?
để cho, ví dụ nhé trước chúng tôi làm fanpage tích cực rất là tốt, tôi đưa một người trải qua 3 bước này thôi. Người ta phải trải qua đủ 6-7 bước đấy luôn:
- Làm cho người ta cảm thấy tích cực này, năng lượng tích cực đúng không
- Làm cho người ta cảm thấy tự hào
- Làm cho người ta cảm giác gì? Làm cho người ta cảm giác được thỏa mãn, tức là trao cho họ một số tiền, trao hàng cho họ một món hàng, trao cho mối lợi ban đầu
- Làm cho họ được cảm giác yêu thương,
- Được cảm giác được khoe mẽ
- Làm cho họ cảm giác được làm vì người thân, xong rồi bước cuối cùng
- Lúc đấy làm cho họ cảm thấy có giá trị
Anh em cũng làm các bước gần như thế đúng không? Trong việc xây dựng một cảm hứng cho số đông, thì đấy là các bước xây dựng, phủ kem thế này, đều trải qua cả
Đấy, làm bánh rồi phủ kèm – có giá trị trước đã rồi tạo ra hình ảnh rất là đẹp
Ban đầu anh em nói nhiều tới phụ nữ tức là có bằng chứng rồi. Giả sử A chuyên nói về giá trị phụ nữ, bảo vệ phụ nữ, xong pha đấy đã. Pha thứ hai mới bắt đầu xây dựng việc A rất hấp dẫn, rất thành công, rồi bắt đầu phủ kem - emotional lên – A bảo vệ những người yếu đuối.
Bây giờ chúng ta sẽ có 7A, tức là chúng ta có 7A làm trong pha phủ emotional này, nó cũng đúng như thế thôi
Thứ nhất nhé, A có thể giúp người khác tự hào về bản thân họ, tích cực về bản thân họ. Ví dụ chẳng hạn A quay ra nói chuyện với Ph chẳng hạn, mặt Ph nó rầu rĩ:
- Tại sao mặt em rầu rĩ thế?
- Bởi vì em thì không ai yêu, em thế này thế kia nên…
- Em này, em rất là xinh đẹp, em rất là thông minh, em làm thế này…
Tức là nói chuyện một hồi rất ngớ ngẩn nhưng mà tự nhiên thấy Ph bật khóc: Em hiểu rồi em sẽ mạnh mẽ!
Thì đấy, làm cho người ta tích cực lên thì người ta sẽ thích. Thích hình ảnh tích cực đấy. Thích hình ảnh làm cho người khác thấy tự hào. Thích hình ảnh gì nữa? Làm cho người khác cảm thấy thoản mãn, cảm giác kiểu như là vừa đủ. Thích cảm giác làm cho người ta cảm thấy được yêu thương, đúng không? Thích làm cho người ta được mạnh mẽ, được kể những câu chuyện đấy
Ví dụ trong câu chuyện đấy A làm MC đi, A nói chuyện với B, làm cho B có thể khoe mẽ một cách rất là tài tình thì người ta cũng sẽ thích hình ảnh này, thích hình ảnh vị than và cho người ta cảm giác được vị kỉ đang vì mình. Tức là nếu như mà xây dựng hình ảnh cho A thì một bắt đầu cái giá trị của L, đơn giản kiểu như là: Một người biết bảo vệ phụ nữ. Đã xây dựng xong lõi cái bánh này rồi thì làm sao cho phụ nữ cảm thấy được tích cực, phụ nữ cảm thấy được tự hào, phụ nữ cảm thấy thỏa mãn, phụ nữ cảm thấy được yêu thương, được khoe mẽ, được vì người khác và được vì chính mình.
Thế là xong anh em xây dựng qua 7 bước. Anh em làm qua 7 pha đấy và chọn 7 kênh. Chọn FB là một kênh, FB này hợp với cái gì phải xác định và lứa tuổi nào? Xong chọn YouTube, chọn website, chọn chương trình truyền hình nào đấy hoặc chọn một chương trình truyền thanh. Tức là gì? Chương trình nói chuyện lúc nửa đêm ấy, nói chuyện với chị em lúc nửa đêm, chị em vẫn thức mà, bây giờ người ta thức đến 10-11h, cứ nửa đêm bật loa đài dần dần cứ quen giọng như thế
Truyền thanh xong rồi sách, thậm chí báo chí, bắt đầu mới tỏa ra các kênh này. Phải bắt đầu từ một thứ này đã, phải xây dựng xong cái này đã bắt đàu mới tỏa ra mình xây dựng một thương hiệu cá nhân.
Nếu mọi người không nắm được trật tự lớp cảm xúc này để xem đối tượng nào, bởi vì tích cực mình phải nhắm đến đám đông đúng không? Tự hào thì phải tự hào trước gì? Tự hào trước những người bạn quen, đúng logic đấy. Thì làm sao phải đúng cái logic đấy chứ còn bây giờ mình lại cảm hứng tích cực trước những người thân chẳng có ý nghĩa gì, nói xong thì hay nhưng nó trôi luôn. Tức là làm sao để em về nhà em cảm giác rất là tích cực với bố mẹ, em cảm thấy em có một năng lượng tích cực trong gia đình, đấy là chuyện siêu vô nghĩa, chẳng có nghĩa đ** gì. Nghe thì hay xong rồi người ta quên mất bởi vì nó chẳng có tính thực dụng gì cả, người ta không áp dụng được, tức là người ta có thể dễ hiểu nhưng người ta không dễ hành, quên luôn!
Quay lại, tự hào là phải tự hào với người quen. Thỏa mãn với ai đấy. yêu thương với người yêu. Được khoe mẽ với bạn bè. Được vị tha với cả người thân. Được vị kỉ với chính mình. Tức là phân ra các lớp, liên tục liên tục talk về các chủ đề này, tạo ra content về chủ đề này dù là hình ảnh hay âm thanh thì nó mới đúng đối tượng, đúng không?
Xong bắt đầu mới chọn ra cái kênh để làm việc đấy. Chứ còn bây giờ xây dựng lên cảm xúc này, xây dựng những hình ảnh vì phụ nữ mà làm cho phụ nữ cảm giác tích cực đối với kiểu như là với bạn bè, ví dụ thế nó đã dở hơi rồi.
Tức là ví dụ chẳng hạn có một con bé nó đến nó nói là em sống với cả... Ví dụ nhé mình phải làm pha truyền cảm xúc. Ví dụ chúng ta biết là ngược với khoe mẽ là đố kị, đúng không? Thế là bây giờ đến có một con bé nó đến tâm sự, em ở trong công ti này em cảm giác không thoải mái vì cảm giác mọi người không hợp tác làm việc. Thì thực ra là gì? Có hai trường hợp:
…… Một là nó đố kị với mọi người, nó cảm giác không gắn kết
…… Hai là mọi người đố kị với nó
Khi mà nó tâm sự chuyện công ti ấy thì mình biết nó ngay ở chuyện này rồi, ngay ở cái vòng khoe mẽ, tức là nếu chúng nó nói bạn bè: Em chơi với bạn bè, em cảm giác không thoải mái, em cảm giác lúc em đi làm thành công ấy thì những người khác không ở gần em nữa. Thì có thể bạn bè nó đố kị
Cho nên mình sẽ phải nhấn mạnh vào cái gì? Từ chuyển đổi cảm xúc đố kị, bởi vì một khi bạn bè đã đố kị nó lây sang mà, mình chuyển sang cảm giác được khoe mẽ, nên mình phải làm cho con bé nó hiểu là: Bởi vì em rất là rực rỡ, em rất là thành công nhưng em rất là khó chia sẻ thành công với mọi người, cho nên là mọi người sẽ nhìn về sự thành công của em dưới góc độ nào đấy. Xong dần dần mình gỡ rối, gỡ rối tơ lòng thì nó cảm giác những người xem mới có đồng cảm xúc như thế. Nhưng mà những người xem có thể là những người không thành công bởi vì những người xem hôm ấy ít khi thành công
Ví dụ A không thành công rất đố kị với B trong một việc làm cụ thể, thì cái việc mình phải làm cho bọn nó là gì. Mình phải, nói cho những người nghe nhé, mình phải nói trực tiếp là người gây ra sự đố kị nhưng mình phải làm cho người nghe hiểu được là sự đố kị nó là bình thường và nó có thể được chấp nhận. Mình có thể được bảo vệ bởi điều đấy, nhưng phải làm cho bọn nó hiểu điều quan trọng ấy là có được tình bạn. Đó là những bạn bè từ xưa, đấy là những người đáng tin nhất, thế này thế kia
Anh em hiểu hiểu cái loại đấy không?
Đây nhé, nó có hai vọng thế này: khi mà B nói chuyện với A mà A lại đang bị bạn bè đố kị, A nó kiểu kiếm được 2 tỉ/tháng thì bạn bè rất đố kị, trong giai đoạn đấy bạn bè tuy muốn được gần nhưng thằng nào không lấy được tiền của A nó ghét, nó đố kị, nó nói xấu: Làm 2 tỉ đ** gì, chỉ có đi lừa đảo thôi! Dạng như thế, thì nó sẽ nói như thế. Thì trong lúc mà B nó đang tư vấn trực tuyến cho A, mà cái tư vấn trực tuyến này chẳng hạn trên một kênh truyền hình đi và đang rất nhiều người, khoảng 1 triệu người đang xem cái kênh buổi tư vấn này. Thì mình phải giả định rằng 1 triệu người này họ đang đố kị, họ thuộc về lớp người đố kị chứ họ không phải thuộc lớp người gây ra sự đố kị. Anh em hiểu điều này không? Tức là những người xem là những người nghèo còn nghe chuyện 2 tỉ mình luôn luôn có một thằng Bành công ở đâu đấy
Ai cũng có một thằng bạn thành công mà chúng ta không muốn nhìn mặt. Nhưng bây giờ chúng ta phải gỡ rối tơ lòng theo kiểu: Sự đố kị này là đương nhiên, bởi vì người thành công kia có thể họ thành công theo một cách thức nào chúng ta không biết. Một cái gì gây ra sự hiểu lầm ở trong đấy, một cái gì đấy quá rạng rỡ và che đi tình bạn. Một điều gì đấy khiến cho mối gắn kết từ xưa đến nay được thành lập qua thời gian qua sự tin tưởng bỗng nhiên rạn vỡ
Và khi người ta rạn vỡ, điều đầu tiên người ta cảm nhận sự đau đớn ở trong trái tim, cảm nhận sự đứt gãy, cảm thấy sự đố kị đấy. Làm sao giúp họ vượt qua cảm xúc đấy để dần dần quay trở lại cảm hứng tiêu cực: Được khoe mẽ và chấp nhận sự khoe mẽ đấy. Đấy là một cách tạo hình ảnh cá nhân. Nhưng nó phải đúng, nó phải tùy từng đối tượng, tùy từng trường hợp. Chúng ta phân tất cả các trường hợp nhân vật đó gặp trong cuộc đời. Với chính mình, phải làm sao để họ thấy thành công đấy là do họ của họ
Đấy, Influencer phải rất rõ những điều ấy và biết dẫn lối tâm trí con người ta
------------------------------------
Đây là một phần thuộc series “Tư duy Kinh doanh” của Marketing for Loser
Đọc tiếp Phần 7 tại đây: http://bit.ly/M4L-Series-TuduyKD7
------------------------------------
#marketingforloser
#seriestuduykinhdoanh