=
==
===
====
KINH DOANH BẰNG MỘT NGHỊCH LÝ SẢN XUẤT: BÁN HÀNG BẰNG TAI HỌA
Nghịch lý sản xuất cực kì quan trọng trong kinh doanh, anh em có biết không?
Khi bạn tạo ra một cái tàu, thì bạn đồng thời tạo ra con tàu chìm, anh em nghe điều đấy chưa?
Đấy là một triết lí của Paul Virilio
Ông ấy nói rằng, khi chúng ta đóng một con tàu, đồng thời chúng ta cũng đóng luôn một con tàu chìm. Khi bán một sản phẩm thì mình bán luôn một sản phẩm lỗi, một sản phẩm thất bại hoặc một sản phẩm gây hại
Chẳng hạn khi chúng ta bán cái máy tính thì cùng 1 lúc chúng ta bán máy tính hỏng, khi chúng ta tạo ra một căn nhà, chúng ta tạo ra một căn nhà đổ vỡ
Đây là một thứ tư duy, góc cạnh nó rất ghê
Thứ nhất, khi người ta tạo ra nó, người ta tạo ra một chuỗi giá trị liên quan. Mọi người tưởng tượng thế này nhé, thế nào là một chuỗi các giá trị liên quan? Khi mọi người bán một điện thoại iPhone, mọi người bán một chuỗi liên quan đến bảo hành, bởi vì mọi người nghĩ nó sẽ hỏng nên mọi người bán bảo hành
Nó còn có thể bị chuyện gì nữa? Nó còn có thể bị vỡ màn hình, cho nên mọi người bán màn hình, nó còn thể bị chai pin, nên mọi người bán pin. Nó có thể bị liệt nút nguồn, nên mọi người bán nút nguồn. Rồi người ta dùng những gì ở trong này? Người ta dùng ứng dụng nghe nhạc, thì mọi người bán ứng dụng nghe nhạc, đây là một tư duy … có thể ứng dụng nghe nhạc này không ổn, vậy thì mình sẽ bán một ứng dụng tốt có trả phí, đúng không?
Một cái điện thoại này có nguy hiểm gì thì người ta sẽ bán những cái đấy, nhưng như thế thì chưa đủ. Đấy là một tư duy hệ sinh thái nhé. Chúng ta bán một hệ thống dịch vụ - hệ sinh thái dịch vụ đi kèm sản phẩm đấy và mỗi cái đi kèm sản phẩm này nó lại cực kì hay. Bình thường, chúng ta bán hàng, chúng ta chỉ nói điện thoại này siêu tốt, siêu bền, siêu rẻ, bảo hành 12 tháng, hết rồi chứ gì?
Bảo hành 12 tháng lại phải miễn phí hoặc là có trả phí tối thiểu, thế là đã cảm giác ghê rồi đúng không? Nhưng tư duy này vẫn là tư duy bán cực kì hạn hẹp, tư duy bán chuẩn Tây là cái gì nó cũng có, có hết tất cả …
Ví dụ cùng là bán thuốc, thì tư duy phương Đông, thuốc này là thuốc vạn năng, uống một hộp thuốc dành cho phụ nữ thì nó phải là trắng da, kích thích sinh lí rồi mịn màng, giữ tuổi trẻ dài lâu, tai nghe to hơn, mắt nhìn sáng hơn
Nói chung, tư duy phương Đông là cái gì cũng phải vạn năng, nên nó chỉ kiếm đúng một bọn vạn năng này thôi. Tư duy phương Đông là không cần biết tôi bỏ ra bao nhiêu tiền, nó chỉ quan tâm tôi kiếm được bao nhiêu tiền
Tư duy phương Tây nó ngược hẳn lại, tư duy phương Tây nó khác hẳn, nó là tư duy phân tích: Vậy bỏ ra một đồng thì lãi bao nhiêu đồng? Nếu tôi bỏ ra A số tiền để tôi có được B, thì tôi phải xem trên mỗi đơn vị của A, mỗi đơn vị của B, tôi lãi được bao nhiêu B. Chẳng hạn đầu tư 100 nghìn, lãi 200 nghìn.
Tư duy phương Đông là gì? Đầu tư bao nhiêu tao không biết, nhưng vụ này tao sẽ được 2 triệu, tao sẽ được 3 triệu, tao sẽ được 5 triệu. Đúng tư duy phương Đông – làm một vụ được bao nhiêu tiền. Còn tư duy phương Tây, làm một vụ - bỏ ra bao nhiêu công suất được bao nhiêu tiền
Lợi nhuận trên từng đơn vị tiền tệ là bao nhiêu. Trên mỗi đô la họ lời được bao nhiêu, với mỗi đô la trả họ lấy được bao nhiêu giờ làm, mỗi đô la lấy được bao nhiêu trí tuệ. Còn người phương Đông chỉ là 1 thứ thôi – cái lời sau cùng. Đánh một vụ tao lấy được bao nhiêu, làm một phi vụ ăn cướp được cái điện thoại. Phương Đông – tư duy nó chỉ thế. Cho nên, tư duy phương Đông, đối với thuốc nó là vạn năng, càng nhiều công dụng càng tốt, rồi đẩy giá cao lên tìm được thằng mua bao nhiêu – bán bấy nhiêu
Nhưng phương Tây là bán một sản phẩm thật là tốt đi và bán các dịch vụ tai họa đi kèm
---------------------------------
=
==
===
====
SAFE = SALE: AN TOÀN LÀ BÁN HÀNG: THÔNG MINH VÃI
Và triết lí phương Tây liên quan đến dịch vụ tai họa này người ta gọi là Safe = Sale (An toàn là Bán hàng)
Tất cả những gì đảm bảo an toàn nhỉ? Mạo hiểm nhỉ?
Có một con người , con người chịu bao nhiêu tai họa, lo sợ bao nhiêu điều thì tư duy phương Đông là gì? Nhằm m** vào lo sợ đấy, bán càng nhanh
Tức là gì?
Nó không bảo hiểm cái lo sợ, nó không xử lí cái lo sợ này
Phương Đông, thực ra không bao giờ xử lí rủi ro của người ta đâu
Phương Đông theo kiểu gì? Mày lo cái máy hỏng, đúng không? Bảo hành 12 tháng trị giá 500 nghìn, thực ra là ăn cướp, khi mang máy đi bảo hành, chờ nó 1 tháng luôn. Bọn bảo hành rất khốn nạn
Hoặc tư duy phương Đông, nếu như mày lo sợ thì tao đào cái lo sợ đấy bắt mày mua hàng
Lo sợ mất chồng chứ gì? Dùng ngay thuốc của tao, mày sẽ đẹp lên, tao lấy giá này, mày cứ mua thường xuyên đi
Nhưng phương Tây nó không thế, nó sẽ bán theo đúng kiểu
Pain & Gain là công thức của bọn về sau, bọn văn minh một chút nó sẽ làm thế này: Đầu tiên là bán thuốc làm đẹp, xong kết hợp với thuốc làm đẹp, có một package thuốc nữa, những người mua thuốc làm đẹp, sẽ mua package này nữa, mỗi cái này đều đi kèm 1 giá trị, một giá trị và nó sẽ luôn luôn có một bảng giá trị nằm đằng sau – backup của nó
Một hệ thống để lí giải tại sao các giá trị này dẫn đến hạnh phúc
Ví dụ làm đẹp, để có làn da đẹp thì thế nào? Tức là nó Sẽ làm cho xinh đẹp, trắng hồng, ví dụ như thế
Hay kích thích sinh lí sẽ làm cho người ta vui vẻ
Tức là nó nhấn mạnh đến những tác dụng tích cực nhưng bên cạnh đấy thật sự là để làm đẹp da là có tác dụng phụ, nên là mua thuốc chống tác dụng phụ
Để kích thích sinh lí, bao giờ nó cũng kèm thêm vài vị thuốc nữa
Cách bán thuốc thật sự của phương Đông là gì? Tao bán cho mày một gói thuốc, đúng một vị đấy mày mua hàng
Nhưng ở phương Tây là gì? Anh ơi, bán cho em một vỉ thuốc chống dạ dày, một vỉ thuốc chống tràn dịch dạ dày, một vỉ thuốc chống cái gì đấy. Tức là khi mình mua cho đúng một việc thôi, nó cho mình cả một gói thuốc thế này. Đây là tư duy theo kiểu phương Tây
Cho nên là khi bán một cái iPhone, bây giờ nó đã hết cái loại tai họa để nó bán hàng rồi, tức là tai họa về bảo hành. Tất cả loại tai họa về bảo hành, về pin, về nguồn, về vỏ, về đủ các thứ nó bán hết xong rồi. Mà có thể là bởi vì những cái bán này, những cái bán iPhone này xong thì nó đi liền trực tiếp với việc là bán được bao nhiêu iPhone thì bán được bấy nhiêu gói bảo hành, bán được bấy nhiêu phụ kiện liên quan. Tức là nó sẽ có tỉ lệ, chẳng hạn như bán được 10 cái iPhone thì trung bình sẽ có mỗi một cái hỏng màn hình, thì mỗi cái này sẽ đi liền với bao nhiêu phụ kiện đi liền sản xuất ra để bán kèm theo, và thậm chí là bán không hết thì bán tuồn ra thị trường, bán theo kiểu giá rẻ cho nhanh bởi vì không bao giờ phá giá hẳn.
Quay trở lại là tư duy phương Tây, đến lúc mà, cái này nó bão hòa thị trường điện thoại rồi, thì làm sao để bán tiếp điện thoại? Ở phương Tây đã từng xảy ra chuyện này, lúc đấy những xe ô tô các thương hiệu ô tô nó cũng bão hòa như điện thoại bây giờ. Chẳng hạn ô tô Nhật, ô tô Hàn, ô tô của các hãng châu Âu, ô tô của Mỹ, nó sản xuất luôn, đ*** có kế hoạch gì cả
Đến lúc mà nó mới ra một chương trình thế này, đấy là lúc đấy bắt đầu nhiều ô tô quá. Người lái ô tô bắt đầu kém, xảy ra các vụ tai nạn, hay quá rồi! Thế là các thương hiệu ô tô đua nhau quảng cáo các tính năng mà để đảm bảo mạng sống lúc tai nạn: dây thắt an toàn, túi khí, đủ các thứ, và số lượng những hãng trong cuộc chạy đua này, các hãng chạy đua đầu tiên về tiêu chuẩn an toàn thắng to, nó tạo thành thương hiệu luôn, nó bán kinh khủng luôn. Cho nên nó đúng cái công thức Safe = Sale (an toàn là bán hàng), đúng triết lí như thế này. Đấy là một tư duy rất là phương Tây. Phương Tây là nó chịu trách nhiệm cho mọi vấn đề liên quan đến sản phẩm, nhưng mỗi sự chịu trách nhiệm đấy là một giá trị, và mỗi giá trị đều có giá cả. Còn phương Đông là gì? Bán một gói vạn năng, đánh một quả lớn, còn những cái liên quan tao không biết, do mày thôi. Đánh quả mà.
Phương Tây bán một viên thuốc, giả sử trị giá 1 đô, thì tất cả những cái liên quan, tổng trị giá nó có thể liên quan đến 19 đô. Còn phương Đông, nói theo kiểu đơn giản này, bán một gói thuốc trị giá khoảng 30 đô, xong chạy làng. Ăn quả xong chạy. Thực ra cái loại để bán 1 đô kèm cái bundle, gói 19 đô này luôn ấy, thì nó bán ngày ngày tháng tháng luôn, đã dùng sản phẩm của nó là, thực ra nó là một dạng, tư duy phương Tây là sản phẩm suốt đời. Còn tư duy phương Đông là sản phẩm trong lúc đấy thôi, xong đấy thì thôi
Tất nhiên về sau nó cũng lai ghép anh em phương Đông một cái gọi là liệu trình bao nhiêu thì xong, nhưng phương Tây, cả cái liệu trình mà chúng ta nghe nói nó cũng không đúng đâu, nó uống xong cái thuốc chống dạ dày, cả đời nó uống thuốc liên quan luôn. Tất cả những loại thực phẩm dùng để làm cho dịch dạ dày xuôi thuận, nó đã bám vào một sản phẩm, là nó bị đính chặt vào cái dòng chảy đấy luôn, bởi vì xã hội tư bản, xã hội hàng hóa, xã hội tiêu dùng là một triết lí của toàn bộ hệ thống vận hành đấy rồi, cho nên khi chúng ta dính vào nó, chúng ta dính vào cả hệ thống. Nói đơn giản thế này, chúng ta mua một cái điện thoại tàu, thực ra chúng ta bị nó lừa, chúng nó ăn cắp, chúng nó đủ các thứ, nhưng mà đúng là dùng xong chỉ dùng thế thôi
Thế nhưng mà chúng ta dùng cái sản phẩm của Tây, dùng sản phẩm iPhone, chúng ta thấy bao nhiêu thứ, bao nhiêu thứ liên quan, cái gì cũng sạc ra tiền, cái tư duy nó là thế, cái gì cũng ra một đống tiền. Những tư tưởng theo kiểu Tây, tại sao lại có một bàn phím cho iPad? Nó không phải để tiện dụng hơn, mà tư duy gốc của nó vẫn là gì? Là bởi vì nó e là khi người ta gõ ở trên màn hình thì người ta khó chịu, mọi người hiểu không? Nó nhằm vào những cái bất tiện để tạo ra các dịch vụ bổ sung cái bất tiện này, chứ nó không bao giờ tạo ra một gói vạn năng, tức là mua một cái được cả
Chẳng hạn như mọi người thấy nhé, tư duy rất phương Đông, rất sai lầm của thằng Samsung với thằng Microsoft, khi nó tạo ra máy tính bảng của nó, nó tạo ra cái gói, trong đấy có máy tính bảng, trong đấy có thể có bút hoặc không có bút, và trong đấy có thêm cả bàn phím, để mọi người mua cái máy tính bảng, mua luôn một cái máy xách tay di động. Mọi người tưởng chuyện đấy là hay nhưng nó đ**** hay tí nào cả
Ví dụ chẳng hạn khi nó tạo ra trợ lí ảo, việc đầu tiên của nó không phải là để cho người ta tiện, mà để cho người ta đỡ bất tiện khi gõ màn hình, mọi người hiểu cái tư duy này không, nó safe với cả sale, và cũng như thế cái chuyện vừa rồi anh Tim Cook làm ấy, bày cách dùng iPhone và hạn chế trẻ em dùng iPhone ấy. Có cái chế độ bố mẹ hạn chế trẻ em. Rất đơn giản. Là chúng mày mua iPhone đi, từ nay tao có chế độ để hạn chế con chúng mày rồi. Có phải thế không?
Nó chính là thông điệp đấy, cho nên nó là Safe bằng Sales, cả thằng Google lẫn thằng Apple đều bày cách để bố mẹ hạn chế con cái, cái đấy đâu phải là hạn chế để sử dụng phone đâu. Cho nên cái tư duy này người ta gọi đấy là ít chính là nhiều. Nói là ít thực ra chính là nhiều, sử dụng ít đi thì mua nhiều hơn, ít chính là nhiều. Tư duy rất là khủng bố như thế. Đây là bài của xã hội phương Tây rồi mà cái gì cũng để khắc phục, khắc phục. Còn tư duy phương Đông bao giờ cũng bổ sung, nâng cao, đấy là hai hệ mindset khác nhau là thế
---------------------------------
=
==
===
====
HAI THẾ GIỚI CHIÊU TRÒ ĐÔNG TÂY: THẾ MẠNH, TÁC HẠI VÀ KẾT QUẢ
Tất nhiên, cho dù chúng ta sống ở trong xã hội phương Đông chúng ta biết là ảnh hưởng của chiêu trò phương Tây nó vẫn rất là khủng khiếp cho những người sa vào nó. Nếu thế thôi chứ, thà mình không đi chữa, đi chữa Đông Y, có bệnh gì, chẳng hạn bệnh đau dạ dày đi chữa Đông Y bốc cho gói thuốc uống một hồi chẳng biết có khỏi hay không xong một hồi thực ra bệnh, nó khỏi vứt m** đi. Cái anh làm Đông Y anh chẳng biết thật hay giả, anh ăn xong cái gói đấy rồi, mấy trăm nghìn mấy trăm nghìn, anh chẳng cần thêm đúng không, đúng một cái gói thuốc đấy về sắc đ** có cái gì trong đấy.
Còn phương Tây nó bài bản, đầu tiên đến phải khám. Bài bản mà, khám ra rất nhiều bệnh nhưng bệnh cốt lõi thế này, dịch anh thiếu, đủ tất cả những thứ anh cần phải khắc phục, đây là một giải pháp tổng thể để loại trừ rủi ro, xã hội rủi ro mà, loại trừ tất cả các rủi ro ấy, bởi những rủi ro có thể đi theo suốt đời nó có thể tái phát, nó phải để cân bằng dịch, đưa lại một chỉ số mà chúng tôi hứa hẹn. Và các chỉ số này cũng chỉ là giới hạn thông báo những rủi ro thôi.
Còn ở tư duy phương Đông, một chỉ số có nghĩa là gì, một chỉ số tức là tôi được bao nhiêu, tôi mất bao nhiêu. Còn tư duy phương Tây là gì? Một chỉ số tức là mày phải theo nó, chỉ số có một chuẩn mực mà dưới nó là nguy cơ, trên nó là ổn, đúng không, bằng nó là tốt. Vấn đề chính mày cần phải đề phòng là nguy cơ, khi mày dưới chỉ số. Có những chỉ số ví dụ nhé, thằng tư vấn kinh tế nó bước vào một công ty, theo kiểu tư duy phương Đông, ‘’Tôi sẽ giúp cho anh trong vòng ba tháng thêm được mấy trăm triệu’’ đúng không. Bây giờ cái lợi nhuận, doanh thu công ty một tháng là hai trăm triệu đúng không, tao sẽ nâng lên ba trăm triệu, đúng không?
Nhưng tư duy phương Tây nó gần với cả lợi nhuận hơn, tao nâng mày lên một chút. Nhưng mà tư duy phương Tây lõi nó phải như thế này này, tức là công ty của mày đang có vấn đề gì mà doanh thu chỉ có hai trăm triệu, đúng không, đang có vấn đề gì thì nó sẽ lọc bằng được vấn đề đấy, nó làm một loạt các bảng khảo sát, nó tư vấn đủ để ra các vấn đề và bây giờ là phải khắc phục các vấn đề thế này để trở lại các chỉ số của một doanh nghiệp lành mạnh
Và để cho một doanh nghiệp này lành mạnh thì có thể làm gì, có thể tiềm năng của các doanh nghiệp lành mạnh, có thể mở rộng, có thể nhượng quyền, có thể làm gì đấy, có thể kêu gọi đầu tư, có thể góp vốn, có thể cái gì đấy. Nhưng như thế phải hoàn thiện doanh nghiệp lành mạnh để tăng định giá của doanh nghiệp đúng không, thì tất cả những cái mày đang còn méo, khuyết, cần bổ sung thì tao sẽ cho mày một gói tư vấn.
Gói giải pháp là gói đắt vãi nồi đúng không. Bây giờ cái tư duy phương Tây nó tạo nên một cái thứ này này, thằng Marketing nó nhảy vào trong doanh nghiệp nó thấy là Ui, doanh nghiệp của mày làm marketing như c*** ấy, bây giờ nó phải theo giải pháp của bọn tao bởi vì nó rất yếu chỗ này mày sẽ không phát triển được. Tư duy bán hàng, kể cả bọn bán hàng đã tốt, nhảy vào một cái vẫn phát hiện ra ngay, bán hàng có vấn đề thế này cần phải sửa lại đúng không. Xong nó nhảy vào quản trị, quản trị này có đầy lỗ hổng cần phải lấp đầy.
Đấy là tư duy phương Tây, và tất cả các giải pháp này nó ăn với nhau và nó có cả một hệ thống bọc lót lí thuyết đằng sau. Có các hệ thống chỉ số đằng sau để mách bảo, thế thì ai mà chống được, nhận thức con người lập tức bị nó đánh suy sụp thế làm sao tránh được. Nhưng trong trái tim thằng chủ doanh nghiệp nó có một linh cảm rất dị thường, nó đ** cần cái gói đấy, kiểu dạng thế, cho nên nhiều ông bị cái tư duy phương Tây nó chiếm mất nhận thức nhưng nhiều ông, trong trái tim bọn kinh doanh đã qua máu lửa rồi, chúng nó tự nhiên chúng nó linh cảm là nói thì hay nhưng mình cần đ** gì cái đấy, kiểu đấy
Nó chỉ rất đơn giản là gì, tư duy phương Đông đối với trường hợp đấy là gì, tức là cái gì đang tốt đẩy nó thêm nữa, cái gì đang ra tiền, ra tiền hơn nữa, cái mà tao chưa ra tiền có khi không ra tiền vứt m** đi, còn cái gì có thể ra tiền để tao thử, đúng không, tư duy rất phương Đông
Nhưng khổ như thế này, tư duy phương Đông chỉ làm được theo phường hội thôi, đánh quả, nó ăn theo phường hội thôi. Còn tư duy phương Tây nó mới mở ra một nền công nghiệp, một hệ sinh thái móc nối với nhau, tất cả các hệ thống việc làm cho đến kinh doanh, cho đến đầu tư, cho đến tiết kiệm, những dòng chảy từ tài chính cho đến sản xuất, cho đến phân phối, nó kết nối nhau thành một mạng lưới xuyên suốt, nó là một nền kinh tế vận hành ngày càng khổng lồ hơn. Lợi bất cập hại như thế. Nó có cái giá của nó cả
Cho nên đối với phương Đông, mình hay quen, kiểu tư duy phương Tây, kiểu như là có cung có cầu - demand, tức là người ta cần gì thì cho người ta cái ấy. Thế nhưng mà thực ra đấy là tư duy rất bề ngoài, rất hời hợt. Cần cái gì cho nó có nhu cầu, chứ còn thực ra bây giờ cái nền công nghiệp mới trong một xã hội mới, xã hội nó nhộm nhoạm hơn, nếu chúng ta hiểu được cái triết lý Safe = Sale (an toàn là bán hàng) thì chúng ta tiến một bước dài. Đúng không?
Tư duy kiểu Tây rất dị, và nó bọc lót bằng cả một hệ thống đằng sau. Còn ở phương Đông thì manh mún lắm, tự nhiên chạy lên làm một bài post ca ngợi sản phẩm mình lên m** giời. Nói đủ các loại lý thuyết ba lăng nhăng liên quan, xong đột nhiên biến mất. Mấy năm sau đổi m** tên rồi
Chẳng hạn như hồi trước tao bán sản phẩm tên là kéo cắt đa năng, mấy năm sau phát hiện ra kéo cắt đa năng này dùng như c**, thì cái chiêu phương Đông là gì? Đổi m** sang thành kéo cắt siêu đa năng. Xong mấy hôm sau bán được rồi, quảng cáo được rồi, kéo cắt siêu đa năng lại dùng như c**. Kéo Nhật siêu đa năng, siêu siêu đa năng, kéo Nhật hoàn hảo, kéo Nhật công nghiệp, đổi tên là xong. Cái nào không bán được đúng tư duy phương Tây, đổi m** tên, xong. Bán lại làm lại bao bì bán tiếp
Bán bởi một tác dụng của phương Đông, là một cái trung dung kiểu gì? Nói tốt thì tốt, mà nói không tốt thì cũng chả thấy tốt gì cả. Nó đơn giản như tư duy thực phẩm chức năng, thực phẩm chức năng của phương Đông rất đơn giản: Trộn m** thuốc kháng sinh vào, trộn m** nó mấy chất vào, hòa vào một tí, liều lượng nó không đủ để phát hiện, bán m** nó đi
Chúng mày uống xong chúng mày thấy có sức khỏe đúng không? Tuyên truyền cho tao, tao lại bán rẻ thêm. Một thời gian sau chúng mày phát hiện ra là vết thương chúng mày lành không dễ như cũ nữa, chứ sức khỏe chúng mày không ổn, tao thay vị thuốc, thay bao bì, biến thành hãng khác, tao lại bán tiếp. Hôm nay chúng mày phát hiện tao lừa đảo đúng không? Tao phá m** công ty, lập công ty khác, thế thôi. Đơn giản vẫn là bọn tao thôi. Ơ, chúng mày bảo tao lừa đảo thế này đúng không? Mai tao biến thành công ty khác rồi. Cứ như thế…
Nhưng phương Tây nó mang tính chịu trách nhiệm hơn nhiều, mang tính chịu rủi ro hơn nhiều. Nhưng đấy là một nền công nghiệp lớn, một xã hội tư bản, xã hội tiêu dùng, nó là tiêu chuẩn của xã hội mới. Cái gì nó cũng đánh giá theo tiêu chuẩn, có định số hết. Còn ở phương Đông nó không thế.
Nên là xã hội mình đang cứ nhập nhoạng giữa dòng chảy phương Đông với phương Tây về căn bản là vỏ Tây nhưng lõi ta. Chỉ số thì các anh, m**, cứ áp vào. Thực ra các ông chủ mà lôi chỉ số về công ty để làm gì? Nói thật ra tâm lí là gì? Là để đánh chết thằng nhân viên. M**, ông chủ quản lí một thời gian, xong thói phương Đông mà, tự nhiên ghen ghét: Cái thằng cờ-hó trưởng phòng này trông nó kiêu kiêu nhỉ? Đ**** gì nói chuyện với mình kiểu này. Mày tưởng mày là ai? Bố mày lôi thằng khác về đập mày. Mà tao không lôi thằng khác về tao lôi quy trình về tao đập mày. Nó toàn để giết nội bộ thôi. Xong rồi kiểu rảnh rảnh không có chuyện gì, đầu óc ngu xuẩn nó lại nghĩ nó lôi theo một nhóm về, lấy chỉ số nó đánh
Nếu như thực sự cái thằng chủ nó tính đến những cái chuyện rất là xa dài, nó tính đến chuyện nhượng quyền, tính đến chuyện nhân bản, tính đến chuyện cổ phần hóa, tính đến chuyện nó kiểu như nó rất bài bản kiểu Tây ý, tính đến chuyện vốn đầu tư lớn, dài, kết hợp thành mạng lưới làm ăn ý, thì lúc đấy nó phải lôi những cái nhóm chuyên nghiệp vào tư vấn cho chính xác. Còn lại nó lom da lom dom kia, mà nó đã đi nghe tư vấn bên ngoài về toàn về đập nhân viên thôi
M**, ghét thằng trưởng phòng Marketing thì bố mày đi ra ngoài bố mày… Lên mạng đọc, ra ngoài kia tư vấn, m**, nghe mấy thằng vớ vẩn ở chỗ khác về bảo: Em làm thế này không hiệu quả đâu. M**.
Ghét cái thằng trưởng phòng kinh doanh chứ gì? Bắt đầu đi lại đi tìm hiểu thằng thành công nhất, mà cũng không phải để học nó, mà chỉ để về để đe: Kinh doanh mình còn yếu lắm em ạ. Đúng không?
Ghét cái thằng trưởng phòng hành chính nhân sự chứ gì? Đi nghe đọc được vài cuốn sách, lên mạng đọc được vài bài báo, thỉnh thoảng nghe được vài cái lớp giảng: Nhân sự là phải… Nhân sự là phải… thì về cũng lại nói là: “Nhân sự chúng ta đang rất là khiếm khuyết, anh không hài lòng với công tác quản lí''
Đấy, kiểu dạng đầu óc ông chủ Việt Nam nó thế. Nó khoảng 90% là cái lũ ngu xuẩn dốt nát đấy. Và thật ra chúng nó chỉ hợp với ăn quả, đánh quả thôi, chúng nó hợp để giàu lên bằng bất động sản, chúng nó hợp để giàu lên bằng những cái cú ăn dự án, kiểu dạng như thế, chứ chúng nó không hợp để làm giàu lên bằng sự văn minh. Đấy là đa phần. Và trong lúc chúng nó tỏ ra rất cởi mở, thật ra chúng nó rất bảo thủ. Trong lúc chúng nó tỏ ra rất chân thành và muốn cống hiến cho xã hội, chúng nó rất giả dối và đê tiện. Đấy là cái tình cảnh chung
Tất nhiên nói thế hơi nặng lời. Chỉ sợ nó đúng thôi, nó sai thì tốt quá. Nó sai thì có phúc cho anh em mình quá. Nhiều khi mình cứ chửi đời vì mình là loser mà. Thế nhưng mà cũng rất là mong là xã hội nó không còn như thế nữa
------------------------------------
Đây là Phần 1 thuộc series “Tư duy Kinh doanh” của Marketing for Loser
------------------------------------
#marketingforloser
#seriestuduykinhdoanh