Mấy ông nói chuyện Ba Và.ng biết cái đ*** gì?
Nói chung là cả đám lơ ngơ đang inh ỏi vụ Ba Vàng, ai cũng biết đây là dịp để khai đao cho thiên hạ thấy mình là dân marketing thứ thiệt, điểm huyệt từng hạng mục truyền thông với kiếm tiền, rồi phán như kiểu:
NGỒI TRÊN ĐẦU THIÊN HẠ
THẤY KHẮP CẢ THẾ GIAN
Thật ra đ** thấy cái đ** gì cả!
Mỗi thằng to cấu thành đại xã hội đều có cách mở mồm của nó:
Politics - Chuýnhhh trịiiiii, tầm tỏa rộng khắp một quốc gia thì có Tuyên truyền - Propaganda
People - Dân đoen với các khu vực tương tác trong một quốc gia thì Communication - Truyền thông
Economy - Quynh tuế và đặt trọng tâm vào nhóm người mua hàng thì có Marketing - Tiếp thị
Ba thằng này không thằng nào đẻ ra thằng nào, mà là đều là con đẻ của Mẹ tinh thần của loài người: Religion, Tôn giáo. Cả ba thằng Tuyên truyền, Truyền thông và Tiếp thị đều là một loại hạ cấp khác nhau của hoạt động Truyền-giáo. Bọn nó vừa nằm trong Truyền-giáo vừa phản ánh những phương diện khác nhau của Truyền-giáo.
Và tầm nhìn của tôn giáo thì là gì? Ít nhất là nhân-loại, là khu-vực, là quốc-tế. Vào cái thời thằng sale còn lận đận thò chai rượu với cái nem ra ở một cái chợ bần hàn thì ông truyền-giáo đã đi du thuyền qua cả lục địa.
Marketing đ*** có cửa so với truyền-giáo nhé!
Nói một khía cạnh thôi là biết: KHÔNG GIAN TRUYỀN GIÁ TRỊ
- Truyền giáo tuyên bố cái cõi đời này là bến-mê, là một vở kịch to đùng. Vì thế mọi không gian tôn giáo đều hoành tráng đắt giá bậc nhất để thay thế màn kịch cuộc đời. Nghệ thuật là truyền-giáo là tạo ra một không-gian siêu việt nơi mỗi kẻ tiến vào chưa kịp nhận gì đã thấy mình nhỏ bé và thua kém. Nó đánh bại từ đế vương đến ăn mày chỉ trong những bước chân tiến vào không gian này.
- Tuyên truyền thì có thể làm gì? Tạo ra một vở kịch sinh động gồm những câu thoại hoành tráng, những vở diễn đông đảo, lôi kéo cánh tay của người khác, nó cũng cố kiến tạo một không gian thâm nghiêm đắt tiền, nhưng đ*** bao giờ đạt đến tầm những điện thờ tôn giáo.
- Truyền thông tạo ra cái gì? Cùng lắm là những buổi talk, những chương trình truyền thanh truyền hình được ưu thích, những cuốn sách vớ va vớ vẩn nói xàm láp, những con đường góc phố trôi giạt… HẾT!
- Và Tiếp thị thì sao? Hoành tráng nhất là một khu mua sắm bon chen lúc nào cũng đặc mùi thức ăn với mấy trò giải trí. Đến thời digital còn thảm hơn: Mấy cửa hàng online đầy vẻ gạ gẫm sặc sỡ vô hồn.
Cho nên khi các anh Ba V*** gặp chuyện, thì đâu có phải là câu chuyện truyền thông giải quyết được? Nó cao hơn truyền thông với tiếp thị cả trăm ngàn lần…
Vì…
…….
Viết đến đây đắc chí lắm nhưng sếp vả cho một cái rồi ấn dí ngón tay vào trán bảo:
- Thằm xàm l** này lúc có trends có fame thì không bú mà bám càng bán hàng ra đơn, bình bình cái đ** gì toàn trò lý thuyết suông giả tạo. Thằng đ** nào trên đời cũng chỉ có hai việc thôi: Hoặc làm thằng khác theo đuôi, hoặc theo đuôi thằng khác. Ba biếc đ** gì mà không ra được khách như bọn khác bình luận nó làm, không thêm tương tác đ** gì hết thì là cái đ** gì mày ngồi viết mấy thứ này làm đ** gì?
Vâng, thôi thì, cái đ*** gì cũng được, cũng lại content với cả chiến lược và tools.
Đời rồi cũng cùn m** nó thôi, đ** gì đời!
Chửi nữa lên m** Ba V** chơi đ*** làm nữa!!!